RSS Feed

WEBSITE CỦA YUNYUNJAEJAE AKA RỒNG

Posted on

Đây là các trang mà Rồng đã tạo ra để dễ 8 và cập nhật, mọi người enjoy nhá. Với lại, mem đừng post fic lên wattpad nha vì tớ cũng có nick trên đó, tớ sẽ post cho mọi người đọc nhá

 https://yunyunjaejae.wordpress.com/

http://www.wattpad.com/user/yunyunjaejae

https://www.facebook.com/profile.php?id=100009394226657

TA ĐÃ TRỞ LẠI VÀ BẠI HOẠI HƠN XƯA HÁ HÁ HÁ

-RỒNG-

P/s: Tất cả các fic trong mục finished đều đã được chuyển lên thanh menu phía trên, mem chỉ cần click chuột vào từng fic mình muốn xem nhé, nó sẽ dẫn đến mục lục của fic đó luôn. Nhanh, gọn, lẹ~ Nếu mem sử dụng trình opera mini để xem fic trên di động thì bấm vào mục TRÌNH ĐƠN ở phía trên wordpress, các fic sẽ hiện ra để mem chọn lựa nhá. Have fun babe~

[Longfic] You Are Not An Angel, But I Love You (C1)

Posted on

CHAP 1

“Reng~”

_Alo?

“ Jaejoong, là tớ, HyunA đây.”

_….

Jaejoong nhìn vào dãy số xa lạ trên màn hình, đầu số này không phải ở Hàn Quốc, là Canada, kẻ đã rất lâu không liên lạc bây giờ lại gọi điện về, chẳng lẽ lại chế giễu cậu sao?

“ Jaejoong ah, tớ nghĩ tớ nợ cậu một lời xin lỗi.”

_ … – Jaejoong im lặng, xin lỗi? cô ta cũng biết bản thân có lỗi với cậu sao?

“Lee Junjin là một kẻ khốn nạn, rất khốn nạn. Anh ta ngày trước bỏ rơi cậu, bây giờ lại bỏ rơi tớ mà đi theo một gái làng chơi, lại còn lấy hết tài sản của tớ vất vả tạo dựng.”

_ …

Read the rest of this entry

[Longfic] YOU ARE NOT AN ANGEL, BUT I LOVE YOU

Posted on

YOU ARE NOT AN ANGEL, BUT I LOVE YOU

Author: Yunyunjaejae aka Saranghae Vưu aka Rồng già thành tinh

Paring: Only Yunjae

Cagetory: thập cẩm.

Rating: 15+

NOTE: RỒNG LÀ TÀI SẢN VĨNH VIỄN CỦA DONG BANG SHIN KI.

Summary

Kim Jaejoong, em không phải thiên thần, em dù thật mong manh, thật khiến người ta muốn yêu thương, muốn bảo vệ mỗi khi nhìn, nhưng em thật sự không phải thiên thần.

Bởi vì em quá tàn nhẫn,

Bởi vì em quá độc ác,

Bởi vì tất cả.

Tôi, Jung Yunho, ngoài tôi ra, ai rõ ràng được bản chất thật của em.

Nhưng làm sao bây giờ, tôi vẫn yêu em nhiều như vậy, vẫn vì em mà hạnh phúc đến như vậy và vẫn muốn bảo vệ một ác quỷ như em trong đôi tay đầy thương tích của mình.

Kim Jaejoong, nếu tôi được chọn lựa lại một lần nữa, tôi sẽ không đi theo em vào tối đó, tôi sẽ không đưa em về nhà vào tối đó, tôi cũng sẽ không quan tâm đến những điều bất thường từ em.

Nhưng tôi vẫn sẽ yêu em, theo một cách khác.

………….

Jung Yunho, tôi và anh đều là những kẻ ích kỷ đến tội nghiệp, đều là những kẻ cố tranh giành những thứ không bao giờ thuộc về mình. Anh không cần tốt với tôi, bởi vì… một ngày nào đó, anh phải trải giá bằng chính mạng của mình, tôi không cứu tôi nổi, tôi càng không thể cứu anh nổi.

Đừng nói với tôi câu “Anh biết”, anh vốn dĩ không biết gì cả, một chút cũng không.

Đừng đối với tôi như Chúa cứu thế, tôi không cần.

Chạy đi, chạy thật nhanh và thật xa đi Jung Yunho, có lẽ, tôi chỉ có thể cứu anh bằng cách này, chạy, và đừng bao giờ quay đầu lại.

Đừng lo lắng, đừng sợ mất tôi.

Tôi luôn ở phía sau anh.

Nếu anh cãi lời, nếu anh cố quay lại nhìn tôi.

Anh chắc chắn phải chết!


Chap 1

[Longfic BÌNH TÀ] MASK (C2)

Posted on

Chap 2

Có ai nói cho tôi biết đây là cái tình huống gì không?

Ngô Tà nằm úp mặt trên sàn, trên người cậu là một tiểu thư xinh đẹp với dáng vẻ mảnh mai đang khóa tay cậu bởi một lực không thể xem thường. Cái gì mà là người của Tam gia, cái gì mà nhận lệnh mời cậu lên Bắc Kinh một chuyến để ôn lại chuyện cũ, mẹ nó, chú ba của cậu chắc chắn đã đắc tội với mấy người này, còn lôi cậu vào làm điểm tựa tài năng nữa chứ, lần này, không biết là thiếu nợ ai hay lấy trộm của ai cổ vật gì nữa rồi.

_Ầy ầy ầy, vị tiểu thư kia, hình như tư thế của chúng ta không đúng cho lắm, dù sao người của cô cũng nhiều, thả tôi ra rồi chúng ta từ từ nói chuyện được không? Tôi đảm bảo không chạy trốn, cũng không gọi cảnh sát đâu ah.

Ngô Tà nhẹ giọng, đã không có đường trốn thì cậu đành phải thỏa hiệp, cậu vốn rất thức thời ah, không thể vì cái danh sĩ diện  hảo mà làm hại chính mình được.

_Được, nếu anh dám trốn, tôi sẽ cắt đầu anh.

Trịnh Sảng nới nhẹ lực tay để Ngô Tà có thể đứng dậy, cô nhìn cậu xoa xoa cổ tay đã đỏ trước khi ngồi ngay ngắn trên sofa tiếp chuyện.

_Tôi biết mấy người không phải người của chú ba tôi, nói đi, lão già đó đắt tội gì với mấy người?

_ Ngô Tam Tỉnh không đắt tội với chúng tôi, chính xác là chúng tôi cần sự giúp đỡ của ông ta và cả anh, tôi được lệnh đưa anh đến Bắc Kinh để gặp mặt và bàn về vài vấn đề. Thời gian không còn sớm, trước khi tôi bắt trói anh lại, anh nên tự giác mà đi cùng chúng tôi.

_Ok ok- Ngô Tà đưa tay đầu hàng- nhưng ít nhất cũng phải cho tôi đem theo chút quần áo chứ, chẳng lẽ cứ như thế này mà đi sao.

_Được- Trịnh Sảng nhanh chóng đáp ứng- Tiểu Hiền, đi cùng cậu ta lấy đồ đi.

Ngô Tà nuốt nước bọt nhìn cái gã Tiểu Hiền đang bước về phía cậu, hoa mắt sao? Cái tên mặt mũi bặm trợn đó, cơ thể lại như tường đồng vách sắc ấy mà lại mang cái tên Tiểu Hiền?

_ Xin cậu nhanh cho, chúng tôi không có thời gian!

“Cạch”

_Tiểu Tà, em xin lỗi vì đã đến muộn ah, em phải làm bài kiểm tra, anh xong chưa, chúng ta đi mua quà cho chú Ba…..

Bối Bối nhỏ giọng ngay khi nhìn thấy đám người đang đứng xung quanh Ngô Tà, vẻ mặt của họ nhất định không phải cùng cậu nói chuyện làm ăn, càng không phải bạn cũ lâu ngày gặp lại, trong đầu nhanh chóng hiểu việc, cô vội cười gượng, tay vẫn nắm chặt nắm cửa mà nói theo cách tự nhiên nhất có thể

_Ơ, anh đang có khách sao? Vậy em không làm phiền anh nữa, khi nào anh xong thì qua nhà đón em nha.

Cửa nhanh chóng khép lại, Trịnh Sảng đưa mắt nhìn A Vinh đang đứng bên cạnh mình, gã gật đầu rồi nhanh chân đi về phía cửa mà Bối Bối vừa đóng lại.

Tiếng hét của Bối Bối khiến Ngô Tà sợ hãi mà lao về phía trước nhưng tay chân lại một lần nữa bị đám to con kia không chế, cậu biết Bối Bối rất hiểu chuyện, cô nhanh chóng xoay chuyển tình thế để có thể gọi cảnh sát cứu cậu nhưng không ngờ người phụ nữ nhìn bề ngoài có vẻ yếu đuối này lại không bị mắc lừa, chẳng những bắt luôn cả Bối Bối, còn đưa cả hai cùng đến Bắc Kinh.

_Em xin lỗi, Tiểu Tà!- Bối Bối nhỏ giọng khi cả hai đều bị trói và ném ra sau xe.

_Ngốc quá, em đã cố hết sức rồi- Ngô Tà trấn an, cậu cũng khá lo lắng nhưng bây giờ có lo mấy cũng không thoát được, đành phải tới đâu hay tới đó thôi.

_Anh, chuyện này là sao vậy? Mấy người đó là ai?- Bối Bối hỏi.

_Anh cũng không biết, bọn họ nói là người của chú Ba, nhưng cuối cùng không phải, không biết chú Ba đắc tội gì với đám người này nữa. Đừng sợ, có anh ở đây, anh không để ai làm hại em đâu.

_Em không sao, em không sợ đâu.

Ngô Tà nhìn Bối Bối, cậu thật sự yêu cô gái nhỏ nhắn và rất hiểu chuyện này, Bối Bối tuy thơ ngây nhưng cô không hề giống những cô gái khác mà làm những trò ngốc nghếch, không làm loạn hay sợ hãi la hét khi có chuyện xảy ra. Ngược lại, cô bình tĩnh và tiếp thêm sức mạnh cho cậu, để cậu có dũng khí và bản lĩnh để bảo vệ người yêu.

Xe chạy không ngừng nghỉ, chẳng mấy chốc đã đến Bắc Kinh, Ngô Tà quan sát hai bên đường để nhớ rõ xe đang đi đến đâu, muốn trốn cũng phải biết đường mà trốn chứ.

« Két ! »

_Đến rồi.

Woa ! cũng quá khoa trương rồi !

Ngô Tà mở to mắt nhìn cánh cổng khổng lồ trước mặt mình, hai bên là hai con sư tử đá cực lớn, phải đến ba người đàn ông lực lưỡng ôm mới hết vòng con sư tử này, nhìn từ bên ngoài, cánh cổng đã cho biết uy thế của người chủ bên trong không tầm thường chút nào. Trong lòng cậu lại bồn chồn không yên, như vậy là không phải đắc tội về tiền rồi, thế lại càng gay go hơn.

Cửa sắt mở ra, xe lại tiếp tục lăn bánh vào trong, phải mất hơn mười phút cậu mới đến được ngôi biệt thự phía sau cánh cổng hào nhoáng kia. Không nhìn thì thôi, nhìn đến cậu lại há hốc mồm cho cái vẻ khoa trương quá đáng của chủ nhà này. Thật sự muốn để thiên hạ biết bản thân mình giàu có bậc nhất hay sao chứ ?

_Chào mừng cậu đến đây, Ngô thiếu gia.

Ngô Tà nheo mắt nhìn người đàn ông đang ngồi ghế giữa, nhìn qua, lão già này trông có vẻ cường tráng khỏe mạnh nhưng thực chất lại mang rất nhiều bệnh trong người, cụ thể qua đôi mắt thâm quần cũng làn da tái xanh đến dọa người của lão, nhìn sang hướng bên cạnh, Ngô Tà phát hiện chú Ba đang ngồi mệt mỏi, gương mặt sưng húp vì bị đánh, chốc chốc lại ho khan, cậu lại lo lắng trong lòng, muốn thoát ra khỏi đây cũng không phải chuyện muốn làm liền làm ah.

_Tôi khuyên cậu nên lấy tấm gương của chú ba cậu mà thức thời ah.

Một câu đánh vào dây thần kinh căng cứng của Ngô Tà, cậu nuốt ngụm nước bọt trước khi tỏ vẻ bình tĩnh mà nhìn người đàn ông trước mặt mình

_Tôi nghĩ ông cũng không đơn giản đưa chúng tôi đến đây chỉ để nhìn nhau như thế này, chú ba tôi thiếu ông bao nhiêu tiền hoặc đã trộm của ông món cổ vật nào, tôi sẽ cố gắng hoàn lại cho ông.

_Ha ha ha ha, đúng là tuổi trẻ hiểu chuyện nha- Lý Đồng cười lớn, lão đưa đôi mắt sành đời sáng quắt hướng về tên tiểu tử không biết trởi cao đất dày là Ngô Tà, tên nhóc này có vẻ sẽ làm nên chuyện đây.

_Đúng là Ngô Tam Tỉnh đã thiếu ta một món đồ rất quý giá, tất nhiên, ta đưa cậu tới đây cũng chính là để làm việc đó. Tình hình Ngô Tam Tỉnh hiện giờ có lẽ không thể hoàn thành được, chỉ còn trông đợi vào cậu thôi, tiểu tử à.

_Không được ! Tôi sẽ không cho nó làm việc nguy hiểm đó !- Ngô Tam Tỉnh lớn tiếng, cơn đau nơi lồng ngực lại cuộn trào như muốn lôi cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài, nhưng hắn lại không thể trơ mắt nhìn tôn tử duy nhất của nhà họ Ngô cứ thế mà có kết cục giống hắn. Con cháu đời sau của Ngô gia còn phải trông cậy vào thằng nhỏ này ah.

_Rốt cuộc là có chuyện gì ?

…………

Ngạc nhiên nối tiếp ngạc nhiên, đôi mắt Ngô Tà không ngừng mở to theo mỗi câu chữ mà Trịnh Sảng kể lại. Phải không đây, cái việc hoang đường như thế mà vẫn có nhiều tên ngốc như vậy tin tưởng ? Nếu thứ đó tồn tại thực sự thì chủ nhân của nó đã không chết để cho mấy người này ngồi ở đó mà tính kế thâu trộm.

Tất nhiên, suy nghĩ vẫn là nên giữ trong lòng, cười khinh hay mĩa mai cũng chỉ một mình biết, như thế cái mạng nhỏ của cậu và Bối Bối mới có thể toàn vẹn ah.

_Tóm lại, ông muốn tôi đổ cái đấu này để lấy Bích Minh Châu ?

_Đúng vậy- Lý Đồng vuốt nhẹ chòm râu bạc của mình, tỏ vẻ hài lòng với câu hỏi của Ngô Tà

_Ha ha ha, vậy thì xin lỗi, ông chọn  nhầm người rồi. Quả thật là tôi có tham gia cùng chú ba đổ vài cái đấu, nhưng mà kinh nghiệm tôi lại không được như chú ba của tôi, nếu ông ta đã không đổ được thì thằng nhóc như tôi lại có thể đổ được sao ? Lần này ông không sáng suốt rồi.- Ngô Tà cười khan hai tiếng, cậu biết đây chỉ là nói chống chế để xem may rủi, tuy không biết Lý Đồng là nhân vật lớn đến mức nào, tuy rằng trên giang hồ không nghe thấy cái tên này nhưng nhìn biệt thự bề thế cũng thuộc hạ được huấn luyện chuyên nghiệp như thế này cũng đủ để cậu biết lão thật sự không thể đắc tội được.

_Tiểu Tà nói đúng đó, chú ba dày dặn kinh nghiệm như thế vẫn không thể qua ải thì làm sao anh ấy có thể chứ ? Tôi nghĩ ông nên thuê những người chuyên nghiệp thay vì đẩy anh ấy vào chổ chết như thế.- Bối Bối bây giờ mới lên tiếng, cô ngoan ngoãn đứng phía sau Ngô Tà, tay vẫn nắm chặt lấy tay cậu.

_Ây da, cô bé này thật khả ái, lại rất biết nói chuyện, ta thích cháu rồi đấy- Lý Đồng mỉm cười, chỉ dậy về phía Ngô Tà- Ta đưa cậu đến đây không phải là để bàn bạc, dù cậu không muốn hoặc không đủ bãn lĩnh cũng phải đi, mạng sống của Ngô Tam Tỉnh tùy thuộc vào cái gật đầu của cậu. Hoặc ông ta sống, hoặc cả ba người cùng chết.

YA ! ĐƯỜNG NÀO CŨNG CHẾT ! LÃO GIÀ, ÔNG ĐƯỢC LẮM !

Nghiến răng, Ngô Tà đưa mắt nhìn Ngô Tam Tỉnh để xem xét tình thế, nhìn hắn lắc đầu không đồng ý nhưng cậu làm sao có thể để hắn cứ thế mà bị giết. Ngô Gia chỉ còn lại hắn và cậu, nếu để hắn chết, cậu làm sao nói chuyện với ông nội bà nội và ba mẹ của cậu dưới suối vàng đây.

Thôi, đành liều vậy.

_Nhưng, chỉ với một mình tôi, chưa thấy viên Bích Minh Châu đó thì đã sớm đi đời nhà ma rồi.

_Ha ha ha, việc này thì cậu không cần lo, ta sẽ cho người theo cậu, yên tâm rằng họ đều là dân đổ đấu chuyên nghiệp, vũ khí và trang thiết bị tôi cũng sẽ lo lắng đầy đủ, tôi không để cậu chịu thiệt thòi đâu.

LÃO GIÀ ! CHÚNG TÔI ĐÃ QUÁ THIỆT THÒI RỒI, GIẢ NHÂN GIẢ NGHĨA, CHẾT SỚM ĐI !

_À, để tin tưởng nhau thêm, cô bé khả ái đó cũng sẽ đi cùng cậu xuống đấu !

_Cái gì ?

Cả Ngô Tà và Bối Bối đồng thanh nói lớn, làm sao có thể, Bối Bối tuy rằng đã nghe Ngô Tà nói qua về việc đổ đấu nhưng cô cũng chỉ là một con gà mờ về lĩnh vực này, cô biết cạm bẫy trong cổ mộ thật không dễ đối phó, những người đã kinh qua nhiều nguy hiểm cũng khó có thể tránh thoát dễ dàng thì một thiếu nữ chưa từng xuống cổ mộ như cô sẽ là gánh nặng rất lớn cho Ngô Tà.

_Tôi không biết đổ đấu, nếu tôi đi theo, tiến trình của ông sẽ chậm lại mất- Bối Bối lên tiếng.

_Đúng vậy, tôi phản đối, ông đã giữ chú ba của tôi lại thì hà tất phải ép Bối Bối vào đường chết như thế chứ ?

_Làm sao tôi biết được khi xuống đấu rồi cậu có giở trò gì ? tốt nhất là để bạn gái cậu đi cùng, ít ra tôi cũng yên tâm. Quyết định vậy đi, cậu có thể ở đay hoặc về nhà, ba ngày nữa sẽ khởi hành. Ngô Tà, tốt nhất là cậu đừng có trốn, bằng không,…

Không cho phép từ chối, cũng không cho cơ hội để kéo dài thời gian, Ngô Tà căm hận nhìn lão Lý Đồng , người của lão, thiết bị máy móc, vũ khí cũng của lão, chỉ có cậu và Bối Bối thì không đủ sức, nếu có biến, cậu chưa chắc có thể bảo vệ được bản thân thì nói gì đến việc bảo vệ Bối Bối.

Chợt, một hình ảnh lướt qua tâm trí.

_Khoan đã, tôi có một điều kiện !- Ngô Tà lập tức lên tiếng.

_Cậu biết là không thể mà- Lý Đồng chán ghét nói, lão ghét nhất là bị đặt điều kiện,

_ Tôi không cần biết, mọi thứ đều là của ông thì chúng tôi quá thiệt thòi, tôi muốn đem người của tôi theo.

_Bàn Tử ? hay Phan Tử ?

_Không phải, tôi muốn đem theo một người, ít ra có một người đứng về phía tôi, tôi sẽ an tâm đổ đấu hơn. Nếu trong số thủ hạ của ông có kẻ phản bội, tôi cũng có thể tự bảo vệ tôi và Bối Bối.

Suy nghĩ một chốc, Không phải Bàn Tử hoặc Phan Tử hẳn cũng chỉ là một kẻ thường xuyên đổ những đấu nhỏ, với lại, người của Lão nhiều như thế, chuyên nghiệp như thế, hẳn thêm một người cũng có thể giải quyết gọn gàng. Nghĩ thông suốt, lão gật đầu đáp ứng.

_Được.

_Tốt, vậy chúng tôi sẽ trở về Hàng Châu, ba ngày sau, chúng tôi sẽ đến.

Vội đưa Bối Bối ra ngoài, Ngô Tà thậm chí không chào hỏi hay dặn dò Ngô Tam Tỉnh nửa lời, thời gian của cậu thật sự không còn nhiều, cậu cần phải đến một nơi gấp.

_ Tiểu Tà, anh không nên liều lĩnh như vậy, anh định đi đâu vậy..

_Nhanh, chúng ta phải đến Trường Bạch Sơn ngay.- Ngô Tà bắt taxi, vội vã cùng Bối Bối lên xe

_Trường Bạch Sơn?- Bối Bối mở to mắt- chẳng lẽ…

_Đúng vậy, phải mời Muộn Du Bình hạ sơn một chuyến rồi.

_Tiểu Ca…

Đầu óc mơ hồ, Bối Bối nhìn biểu tình quyết tâm những lại không chắc chắn mà nói với cô. Thanh Đồng Môn mà Ngô Tà nói vốn dĩ không tồn tại trên Trường Bạch Sơn, liệu… cả hai đến đó có hy  vọng ?

Muộn Du Bình, nhất định anh phải giúp tôi.

End chap 2

[Longfic] 2040 C37 Part 1

Posted on

Chap 37

Part 1

Ba tháng sau.

_Kim Jaejoong, cậu thật sự đã lớn rồi nha.

Trước gương không còn là cậu bé trắng trẻo mang nét thơ ngây và hay khóc nữa, Kim Jaejoong tìm kiếm những nét vụn dại ngày xưa nhưng đối diện cậu chỉ là một thanh niên đã cao hơn, trưởng thành hơn và nụ cười không còn tồn tại trên môi nữa. Kiểu tóc quê mùa được cắt ngắn và nhuộm lên màu rượu vang nổi bật, gương mặt tròn trĩnh với đôi má đầy đặn đã không còn, thay vào đó là vẻ xương gầy nhưng lại chứa đầy tâm sự của một kẻ từng trải, áo trắng không còn thích hợp với cậu, Jaejoong đã thay đổi, thay đổi theo cái cách mà mọi người luôn lo lắng, luôn sợ hãi. Read the rest of this entry

[Long fic BT] MASK C1 PART 2

Posted on

Part 2

Phía sau cửa Thanh Đồng, núi Trường Bạch.

_Tiểu Tà đang đùa mình sao ?

Bối Bối chăm chú nhìn vào bản đồ, cô đã dò tất cả mọi nơi trên núi Trường Bạch, hoàn toàn không có Thanh Đồng Môn mà Ngô Tà đã nói, dù tìm đi tìm lại rất nhiều lần nhưng mọi thứ vẫn như vậy, không một dấu vết.

Đó là nơi anh biết, nhưng anh không thể vào, anh ta cũng không thể ra.

Quá tò mò, Bối Bối chưa bao giờ hứng thú đến như thế, luôn là học sinh xuất sắc, được các thầy cô hết lòng chiếu cố và nâng đỡ, cô luôn tự tin bản thân có thể thấu rõ suy nghĩ của bất cứ người nào chỉ qua ánh mắt, đường nét tình cảm trên gương mặt hoặc giọng nói dường như vô tình của ai đó. Bối Bối chưa từng gặp khó khăn khi tìm hiểu ai đó, cả chú Ba, cả Tiểu Tà của cô, nhưng… người này dường như là một ngoại lệ, không cảm xúc, gương mặt cúi gầm của anh lại mang cái vẻ thản nhiên đến kỳ lạ, thản nhiên với mọi thứ kể cả cái chết, con người này, quá khứ, hiện tại hay tương lai đều không quan trọng, sống hoặc chết càng không quan trọng, anh sống chỉ là anh sống mà thôi, nếu có thể nhìn anh ta một lần, quan sát anh ta một lần, có thể Bối Bối sẽ nhìn thấy cái gì đó chăng.

Nghiên cứu thật lâu,  dường như nhiệt huyết của cô đều tập trung vào con người này, Bối Bối không muốn nghiên cứu cái gì quá rõ ràng hay tìm hiểu sâu xa vị Tiểu Ca này, cũng không muốn biết anh ta như thế nào, chỉ là…. Có một sự hấp dẫn vô hình toát ra từ vẻ trầm mặt cúi đầu của anh ta, vẻ ma mị không thể cưỡng lại, dường như nhân sinh trong mắt anh ta cũng chỉ là những ngọn  cỏ lay, dường như đau đớn với anh ta chỉ là những chuyện vặt vãnh thường ngày. Bối Bối đã được nghe Ngô Tà kể rất nhiều, rằng anh có bao nhiêu lợi hại, rằng chỉ với hai ngón tay dài khác người, anh phá vô số cơ quan lớn nhỏ trong cổ mộ, chiến đấu với cương thi, huyết thi vô số lần, máu của anh như thánh dược, lại cũng như độc dược, có thể cứu người, có thể giết quỷ. Có lẽ Tiểu Tà đang thần thánh hóa vị Tiểu Ca này rồi, nhưng anh lại chê bai cách sống ngày thường của anh, rằng như bệnh nhân cấp chín khi ở bên ngoài, không ngẩn người thì cũng thẫn thờ nhìn trời nhìn đất.

Thật sự là quá tò mò ah, Bối Bối nhất định phải gặp con người này một lần, được tìm hiểu anh ta một lần.

_Tuần sau là sinh nhật chú Ba, mình sẽ xin chú Ba địa chỉ của anh ta. Tiểu Tà không chỉ thì chú Ba sẽ chỉ  hi hi hi.

Tắt điện thoại, Bối Bối vui vẻ tìm vào giấc ngủ bình yên, nhất định có một ngày, cô sẽ gặp vị Tiểu Ca thần thánh kia.

…………..

_Này, ba năm rồi, cậu hẳn là quên tôi rồi phải không ? cái thằng như cậu, không quên thì mới là lạ đó.

Búng tay vào gương mặt vô cảm trong hình, Ngô Tà nhìn một lúc lâu những con người đã cùng cậu đồng sinh cộng tử một thời, có Chú Ba, có Bàn Tử, Phan Tử, Muộn Du Bình nữa, cái thời cậu vẫn còn là một thằng nhà quê bước vào cổ mộ, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không rõ, chỉ có thể nghe theo lời của chú Ba, lại phải nấp dưới tay của Muộn Du Bình này để toàn mạng. Nhưng… cái thời oanh oanh liệt liệt đó thật sự rất đẹp nha, cũng rất kích thích ah.

Ngô Tà bây giờ đã là ông chủ nhỏ chuyên mua bán cổ vật ở Hàn Châu, tuy danh tiếng không nổi đình nổi đám nhưng nói ra thì dân trộm mộ cũng nể được một, hai phần, nói thẳng ra, cũng vì danh tiếng lẫy lừng của chú Ba mà cậu có thể sống thoải mái được. Ngô Tà thật sự am hiểu đồ cổ, cậu mua đi bán lại cổ vật với cái giá trên trời, cũng chăm chỉ kinh doanh hàng giả cổ cho những đại gia nửa mùa, mới nổi. Thật sự ba năm nay, việc kinh doanh cũng không đến nổi tệ nha, tiền vào cũng không ít, muốn mua đồ hiệu liền mua được, muốn ăn nhà hàng năm sao liền có thể ah.

Lại nói đến chú Ba, đã hơn hai tháng cậu không liên lạc được với ông, có lẽ máu trộm mộ đã ăn sâu vào tận xương tủy, có lẽ lại tập hợp vài người có bản lĩnh đi tìm mộ cổ để đổ đấu nữa rồi. Không quan tâm, dù sao ông cũng là cái già trong cái giới này, đi nhiều cũng chẳng chết được, có khi lại đem về cho cậu vài thứ hay ho đển làm giàu nữa ah.

_Bàn  Tử chết tiệt, tôi tưởng ông sẽ ế suốt đời ấy chứ- Ngô Tà búng tay thật mạnh vào gương mặt đầy thịt của Bàn Tử, cái tên béo tốt này đừng nhìn bề ngoài mà lầm, thân thủ nhanh nhẹn, sức khỏe kinh người lại am hiểu nhiều về mộ cổ, tuy gã hay xỉa xói cậu nhưng suy cho cùng, gã cũng cứu cậu không ít lần đâu,

Hôm nào phải gọi điện tập hợp tất cả lại, ăn uống no say một bữa ra trò nào

Đặt ảnh vào ngăn tủ, Ngô Tà đắp chăn kín người trước khi chìm vào giấc ngủ an lành như mọi ngày, đây mới là sự thoải mái, sung sướng tuyệt đối ah.

……………..

Bắc Kinh.

« BỐP ! »

Ngô Tam Tỉnh ngã vật xuống đất ngay khi lãnh trọn cú đấm cực mạnh vào bụng, máu tươi từ khóe miệng không thể kiềm lại mà trào ra ngoài thật tanh tưởi, mẹ nó, lão thật quá xui xẻo rồi, gặp cái tên cặn bã này đã đành, lại còn bị hắn uy hiếp đến chết đi sống lại mà vẫn không thể làm gì được.

Trong lịch sử, mộ Tào Tháo chính là nơi mà giới đổ đấu thèm muốn nhất, không biết trong đó có bao nhiêu kỳ trân dị bảo được chôn cùng, lại còn báo vật tứ phương tập hợp. Bất cứ ai cũng biết, bên trong mộ Tào Tháo có chứa Bích minh châu chữa bách bệnh, lại khiến con người cãi lão hoàn đồng. Tương truyền Tào Tháo được một vị tiên nhân tặng cho viên minh châu phòng khi cấp bách nhưng chưa kịp sử dụng đã vội quy tiên, vì thế, Bích Minh Châu được Tào Tháo cất giấu ở nơi vô cùng bí mật, và tất nhiên, nó phải nằm trong mộ của lão mà thôi.

Lại có một sự thật khác, Tào Tháo vốn tính đa nghi, trước khi mất, lão cho xây hẳn mười hai ngôi mộ giả để che mắt kẻ thù trong thiên hạ, mỗi nơi đều trùng trùng cạm bẫy, có vào chắc chắn không có ra, dù bản lĩnh cao siêu, có thể ra nhưng cũng không còn được vẹn toàn thân thể, lão muốn người đời sao mãi mãi sợ hãi uy danh của mình.

Cũng vì vậy, cho đến bây giờ, sự thật về mộ Tào Tháo vẫn là một bí ẩn, cho đến hai tháng trước, Ngô Tam Tỉnh tình cờ phát hiện manh mối về ngôi mộ thật của Tào Tháo trong cổ thư, lão đã tin vào chính mình như thế, đã chuẩn bị kỹ lưỡng như thế nhưng cuối cùng, chẳng những không có thu hoạch lại còn trúng phải chất đốc giết người do chính Tào Tháo tạo ra, không màu, không mùi, được cất giấu trong bảo hạp trân quý, khi mở ra, chúng hòa lẫn vào không khí, khiến cơ thể đau đớn không chịu nổi, cuối cùng bảy lỗ chảy máu mà chết.

Ngô Tam Tỉnh cả đời lăn lộn oai hùng như thế, rốt cuộc lại chết thê thảm như vậy thì làm sao mà cam lòng.

«Tôi sẽ cho ông thuốc giải nếu ông giúp tôi làm một việc »

Ngô Tam Tỉnh vì một câu nói đó, lại có thể bán mạng cho kẻ không quen biết, đổ cái đấu không rõ lai lịch khiến các anh em bên cạnh chết thảm, bản thân chẳng những không giải được độc, lại còn trúng thêm độc mới khiến cả đời vĩnh viễn không thể sinh con.

Thật sự quá sốc, quá kinh hãi, nhà họ Ngô đã hiếm muộn, anh trai lão chỉ có một mụn con là Ngô Tà, gia tộc rất kỳ vọng lão có thể hảo hảo cưới một cô vợ hiền lành, sinh thật nhiều con để Ngô gia hưng thịnh trở lại. Nhưng bây giờ, Ngô gia lại phải chịu thêm một đả kích không nhỏ rồi.

_Tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng cái đấu đó… Tam Tỉnh tôi không có bản lĩnh mà đổ đâu, giờ ông giết tôi hay để tôi chết dần chết mòn cũng được thôi.- Ngô Tam Tỉnh thở dốc mà nhìn người đàn ông già đang chiễm chệ trên chiếc ghế chạm trỗ tinh xảo đối diện mình.

_Ngay cả Thần Đấu cũng phải chào thua sao ? – Lý Đổng vuốt nhẹ chòm râu bạc trước khi hướng mắt ra cửa sổ, giọng nói âm trầm pha lẫn chút khàn đặt của một kẻ bệnh lâu năm khiến Ngô Tam Tỉnh từng đợt nổi gai ốc, hận không thể nhanh chóng rời khỏi chổ này- ông đổ đấu nổi tiếng như vậy cũng không vào được một ải nơi đó, hay là…. ông phải đi cùng với nhóm của mình mới vào được ?- Lý Đổng bất ngờ nhìn gương mặt ngạc nhiên của Ngô Tam Tỉnh, dự tính gã đã biết lão ám chỉ đến ai- có lẽ tôi phải mời bọn Bàn Tử, Phan Tử và Ngô Tà đến giúp ông rồi nhỉ ?

_Cái gì ?

_Dù sao, đi cùng nhóm thân thuộc của mình thì hiệu quả sẽ nâng cao hơn, tất nhiên, tôi cũng sẽ cử những người giỏi nhất của tôi để giúp ông ah.

_Không được, tôi đã nói là tôi không có khả năng, cái đấu này quá sức đối với tôi, tôi không được thì làm sao bọn Bàn Tử có thể, Tiểu Tà nó là cháu tôi, nó cũng không có nhiều kinh nghiệm, lại càng không được nữa.

_ Nhưng biết đâu đó lại là động lực cho ông thì sao ? Bàn Tử và Phan Tử có lẽ không cần đến, nhưng cậu bé Ngô Tà cháu ông thì rất có bản lĩnh nha, ít ra thằng bé sẽ giúp ông nhận ra Ngô gia không thể tuyệt tử tuyệt tôn ah- không để ý đến sự kinh hoàng của Ngô Tam Tỉnh, Lý Đồng khoát tay ra lệnh cho thuộc hạ đến « mời » Ngô Tà đến, cái lão cần lão nhất định phải được.

_Không được ! Không được ! CÁI TÊN BỆNH HOẠN KHỐN NẠN NÀY, TAO BẢO LÀ KHÔNG ĐƯỢC ĐỤNG TỚI CHÁU TAO !

« BỐP »

Ngô Tam Tỉnh không cam tâm mà ngất đi sau khi lãnh trọn cú đánh sau đầu, trong lòng lão trăm ngàn lần không muốn mạo hiểm đứa cháu duy nhất của Ngô gia, không muốn cái từ « tuyệt tử tuyệt tôn » mà Lý Đồng nói thành sự thật.

_Trịnh Sảng ! Con đến Hàn Châu mời cháu cưng của Ngô Tam Gia đến đây đi, nói rằng chú Ba của nó cần gặp để nói chuyện.

Đêm vẫn trôi, đôi mắt Lý Đồng sáng quắc nhìn vào bóng đêm tĩnh mịch đang bao trùm bầu trời, lão đã chờ quá lâu để có được « nó », đã phải đánh đổi cả tuổi trẻ, sức khỏe, máu và cả gia đình để đạt được « nó », thời gian đã không còn nhiều, lão không thể chờ đợi được nữa. Híp mắt lại, cho dù phải hy sinh nhiều người hơn nữa, lão cũng nhất quyết đạt được.

Ngô Tam Tỉnh, có trách thì trách lão quá xui xẻo thôi, còn Ngô Tà, chỉ cần trách bản thân vì sao là cháu của lão là được.

Nhếch mép, Lý Đồng được dìu vào phòng ngủ, đêm nay có lẽ sẽ rất dài.

End Part 2

End chap 1

[Longfic] MASK (C1 PART1)

Posted on

CHƯƠNG 1

Part 1

_Tiểu Tà, em đến rồi đây.

_A, Bối Bối, chờ anh tý nhá, anh phải làm xong mấy thứ này mới đi được.

_Ok, anh làm đi, em chờ ah.

Bối Bối nhìn Ngô Tà đang bận rộn phân loại chất lượng hàng giả cổ nằm la liệt trên chiếc bàn dài một chút trước khi vòng quanh xem những món đồ cổ với giá cao ngất ngưỡng được cậu đặt ngay ngắn trên kệ. Tuy gọi là giá trên trời nhưng những thứ này trong mắt cậu chẳng qua chỉ là kiếm cơm mỗi ngày, thứ tuyệt hảo nhất cậu không thường trưng bài mà phải chờ khách đặt với mức giá không dưới trăm vạn mới chịu lộ ra một chút.

Đúng vậy, Ngô Tà chính là bạn trai của cô.

Bối Bối không rõ về khảo cổ, càng không biết xem xét món đồ cổ đó là thật hay giả, xuất xứ từ đâu và công dụng của nó để làm gì, với một sinh viên chuyên ngành tâm lý như cô, có nằm mơ cũng không nghĩ rằng có một ngày, cô và anh chàng đam mê cổ vật này lại là một đôi, đặt biệt hơn, ngày cưới của cả hai cũng sắp đến.

Dạo quanh một vòng, Bối Bối dần mất hứng thú với những món đồ tẻ nhạt đó, cô đến bên Ngô Tà vẫn đang say mê phân loại , ngồi bên cạnh mà chờ đợi cậu xong việc.

_Xin lỗi em nha, cái này ngày mai phải lên kệ rồi nên hôm nay nhất định phải xong, cũng sắp hết rồi, một chút nữa thôi.

_Không sao đâu, em chờ được mà. Ha ha, em không nghĩ rằng một người trẻ như anh mà có hứng thú với những món cổ vật xa xưa như thế này. Trong mắt em, chúng chẳng qua chỉ là những vật bình thường thôi, giống như hai hay ba trăm năm sau, cái tách chúng ta đang cầm này cũng sẽ trở thành đồ cổ thôi.

_Ha, ai cũng nghĩ như em thì anh sẽ chết đói ah.

Bối Bối tinh nghịch dựa vào vai Ngô Tà, chợt, một góc bìa xanh trong ngăn kéo khiến cô chú ý

_Anh, em có thể xem cái đó không?- Bối Bối chỉ vào góc bìa xanh

_Ah, cái này sao? Được chứ, nó chỉ là album ảnh thôi.

Nhận lấy quyển album dày từ tay Ngô Tà, nhìn bìa ngoài đã nhuốm màu thời gian, Bối Bối vuốt nhẹ trước khi nhìn những tấm ảnh cũ kỹ bên trong.

Những tấm ảnh kể về thời thơ ấu của Ngô Tà, khi cậu còn là một đứa trẻ bụ bẫm, đến khi cậu có thể ngồi, biết đi, biết chạy, học tiểu học…

Bối Bối hứng thú nhìn Ngô Tà lớn lên trong từng tấm ảnh, thật sống động, Ngô Tà lên ba và Ngô Tà của bây giờ dường như vẫn chỉ là một, cậu vẫn mang nét ngây thơ, trong sáng như vậy, một chút cũng không thay đổi.
_Ơ, họ là ai vậy?

Bối Bối nhìn những người đàn ông tươi cười bên cạnh Ngô Tà, ngoài chú Ba, những người còn lại cô đều không biết.

Ngô Tà liếc mắt nhìn tấm ảnh Bối Bối đang hỏi, những dòng ký ức xa xưa chợt như thủy triều mà ùa về khiến cậu chìm vào những hồi ức vừa hồi hộp, vừa sợ hãi nhưng cũng rất đẹp và ấm áp bên những người bạn thân thiết này.

_Ah, đây là bạn của anh- Ngô Tà chỉ vào kẻ to mập đang cười sảng khoái bên góc trái- đây là Bàn Tử, đừng xem gã ta to béo mà chậm chạp nhé, rất mạnh đấy, lại rất xảo quyệt, gã ta vừa cưới vợ tuần trước ah. Còn đây là Phan Tử, cực kỳ gan dạ nha, dù em có dọa anh ta bằng bất cứ cái gì đáng sợ nhất, anh ta cũng mang cái vẻ mặt như thế mà nhìn, dọa anh ta thì tự dọa mình còn thú vị hơn, tháng trước anh ta vừa lên chức bố rồi đấy. Còn đây là Đại Khuê. Anh ta…. Chết rồi.

Thấy Ngô Tà nhỏ giọng, Bối Bối cũng không hỏi nhiều, cô lặng lẽ sang trang mới để xem, những tấm ảnh sau lại mang cô vào những cuộc phiêu lưu kỳ bí, mỗi một tấm ảnh đều chỉ một vùng đất mà cô chưa từng đặt chân đến, cho cô nhìn những con người vui vẻ rồi lại lần lượt ít đi qua từng trang. Duy chỉ có Ngô Tà, chú Ba, Bàn Tử và Phan Tử là không thay đổi.

Khoan đã!

Bối Bối ngạc nhiên lật lại những tấm ảnh trước, còn một người nữa, đúng rồi, còn một người nữa mà cô không chú ý.

Thanh niên áo đen luôn cúi đầu. sau lưng là một thanh dài tựa như binh khí, tựa như kiếm, lại cũng giống đao.

Lật nhanh những những trang tiếp theo, dù nhóm Ngô Tà có thay đổi bao nhiêu quần áo, dù mỗi hành động có khác nhau nhưng người thanh niên này vẫn giữ một tư thế như thế, vẫn bộ quần áo màu đen trùm đầu, vẫn thanh binh khí sau lưng và quan trọng hơn, trong mọi bức ảnh, anh ta vẫn chỉ cuối đầu, lẳng lặng đứng phía sau nhóm Ngô Tà đang vui vẻ.

_Anh, anh ta là ai?- Bối Bối hỏi nhanh.

_Ai ?

_Anh ta !- cô chỉ vào người thanh niên áo đen đứng cách xa một khoảng trong ảnh.

_Ah, Anh ta là Tiểu Ca, rất lợi hại đấy, bọn anh ngày trước theo chú Ba khám phá cổ mộ, nếu không có anh ta, bọn anh có trăm cái mạng cũng chết không đủ ah. Nhân vật có tầm cỡ đấy.- Ngô Tà gõ vào gương mặt vẫn cúi thấp trong ảnh mà không khỏi cảm thán- cái tên này lúc nào cũng cúi đầu, chụp ảnh với anh ta khó chịu đến thế sao.

_Bây giờ anh ta thế nào ?

_Cậu ta á, còn sống, nhưng cũng giống như không sống ấy.

Bối Bối tò mò, cô muốn biết nhiều hơn về con người này, cô luôn tự tin bản thân có thể thấu rõ tâm lý của những người cô nhìn thấy, nhưng con người này, dù có nhìn trăm lần, cô vẫn chỉ có thể vẽ ra số không tròn trĩnh cho suy nghĩ của anh ta. Con người này dường như không có tâm sự, không có hỷ sự, không ưu sầu cũng không vui vẻ, không vướng bận cũng không phóng khoáng, giống như Ngô Tà nói, vị Tiểu Ca này….sống… cũng như không sống, lại không phải đã chết, không giống những con người bình thường, lại không phải là chú rối gỗ hay búp bê vô cảm.

Tiểu Ca, cô thật muốn gặp con người này một lần, cô muốn biết anh ta đang nghĩ gì.

_Anh, khi có dịp, anh cho em gặp vị Tiểu Ca này một lần được không ?- Bối Bối vội hỏi.

_Sao ? lại bệnh nghề nghiệp, muốn biết người ta đang nghĩ gì hả ?- Ngô Tà nghịch tóc Bối Bối, trong lòng lại không ngừng thương cảm cho cô, haizzz, cậu bên cạnh anh ta những hai năm lại còn không biết anh ta nghĩ gì, cô muốn nhìn để đoán tâm lý thì… bỏ cuộc đi.

Nói lại, sau lần chia tay trước Thanh Đồng Môn, thời gian cũng đã ba năm rồi…. Anh ta như thế… có lẽ đã không còn nhớ cái tên Ngô Tà.

_Thế, anh biết nơi anh ta ở không ?

_Biết ah, cơ mà cũng như không biết thôi, anh ta không ra được.

_Ở tù sao ?

_Ha ha ha ha ha, cũng gần gần như thế đó- Ngô Tà cười lớn trước câu hỏi của người yêu, cậu ngã người ra ghế, đôi mắt tinh nghịch nhìn lên trần nhà- anh ta ở một nơi chỉ có anh biết, nhưng anh lại không thể vào, anh ta không thể ra.

_Rốt cuộc là chổ nào, anh khiến em tò mò quá đi !- Bối Bối càng hồi hộp hơn.

_Phía sau cửa Thanh Đồng, núi Trường Bạch.

End part 1

[Longfic] MASK

Posted on

MASK

Author: yunyunjaejae aka Rồng già thành tinh

Paring: Bình Tà only

Category: đạo mộ, thập cẩm

Disclaimer:  mọi thứ trong này đều là của au hết, hị hị hị, ta tham.

Note: RỒNG LÀ TÀI SẢN VĨNH VIỄN CỦA DBSK.

ps note: Rồng chỉ có thể viết Yunjae thần thánh nên Bình Tà này ra đời chỉ để thỏa mãn cái bệnh và biến của cá nhân mềnh ah. Mềnh không hứa trước điều gì, chỉ là tới đâu hay tới đó thôi. Thêm nữa, mọi chi tiết trong fic đều không liên quan thực tế hay lịch sử của bất kỳ quốc gia nào, tưởng tượng chỉ là tưởng tượng ah.

Fic chống chỉ định cho ai không là shipper Bình Tà, nếu đã đọc dòng này nhưng vẫn xem thì…

Mời ah~

Read the rest of this entry