WEBSITE CỦA YUNYUNJAEJAE AKA RỒNG

Đây là các trang mà Rồng đã tạo ra để dễ 8 và cập nhật, mọi người enjoy nhá. Với lại, mem đừng post fic lên wattpad nha vì tớ cũng có nick trên đó, tớ sẽ post cho mọi người đọc nhá

 https://yunyunjaejae.wordpress.com/

http://www.wattpad.com/user/yunyunjaejae

https://www.facebook.com/ngoc.vuu.50

TA ĐÃ TRỞ LẠI VÀ BẠI HOẠI HƠN XƯA HÁ HÁ HÁ

-RỒNG-

P/s: Tất cả các fic trong mục finished đều đã được chuyển lên thanh menu phía trên, mem chỉ cần click chuột vào từng fic mình muốn xem nhé, nó sẽ dẫn đến mục lục của fic đó luôn. Nhanh, gọn, lẹ~
Nếu mem sử dụng trình opera mini để xem fic trên di động thì bấm vào mục TRÌNH ĐƠN ở phía trên wordpress, các fic sẽ hiện ra để mem chọn lựa nhá.
Have fun babe~

[Long fic] 2040 (C30)

Chap 30

_Con với cái, nuôi nó lớn đến như thế, thương yêu nó đến như thế mà cuối cùng cũng không bằng thằng đàn ông bằng tuổi cha nó. Bà coi có tức không hả?

_Thôi đi, ông nói như thế có ích gì, ông bị lên máu đó, cẩn thận sức khỏe chứ.

_Tôi là tôi không chịu được, tôi tức quá.

_Thôi mà! Nó cũng về rồi mà, đừng nóng nữa.

Thêm

[Long fic] 2040 (C29)

Chap 29

_CHA! ĐỪNG MÀ! CHA ƠI!

Từ xa, Jaejoong mở to mắt nhìn cha đang tóm chặt lấy cổ áo của Yunho mà giật mạnh, cơn giận và sự chán ghét hiển thị rõ ràng trên gương mặt già nua nhưng dữ tợn của ông Kim. Jaejoong cố chạy thật nhanh, đôi chân hoảng hốt quên đi những mảng sỏi đá đường quê đang cắt xé da thịt non mềm, một chút cũng không có cảm giác. Điều cậu quan tâm bây giờ là Yunho không thể bị tổn thương, anh không thể bị cha cậu như thế mà đánh, như thế mà mắng được.

_CHA! CHA ƠI, ĐỪNG MÀ!

Thêm

[Long fic] SAU BỨC MÀN NHUNG (C13)

Chap 13

_Nhìn tao làm gì? Chúng ta quen biết nhau à?

Jaejoong giật môi nhìn con gà đang ngạo nghễ nằm trên thớt, trên tay cậu là con dao to sắc nhưng ngoài việc cầm nó, cậu không biết phải làm sao để con gà có thể ngoan ngoãn biến thành nhiều mảnh nhỏ để bỏ vào nồi súp cay theo yêu cầu của bố chồng nữa.

Nhắm mặt lại thương cảm cho chính mình, Kim  Jaejoong nhiều lần tự hỏi tại sao cậu có thể làm ra những hành động sai trái đó để phải trả một cái giá quá đắt như thế này. Một đêm ân ái với Yunho trong trí nhớ của cậu chỉ là bất cẩn uống phải rượu, chỉ là loáng thoáng say, chỉ là mờ mịt nhìn khung cảnh xa lạ, khung cảnh không hoàn thiện đó lại dần rõ ràng hơn qua lời kể của Yunho. Tình một đêm, Jaejoong luôn có thể chối bỏ hoặc coi như đó là bí mật của hắn và cậu như những người khác đã từng làm như thế. Jaejoong không còn lạ về những mối tình một đêm, hoặc là để đổi chát, hoặc là vì tình yêu mà đến với nhau nhưng tất cả luôn được cất giấu thật cẩn thận trong tâm trí của họ. Jaejoong tại sao không thể làm như vậy?

Trách nhiệm!

Đúng! Chỉ vì hai chữ trách nhiệm mà cậu không thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra, Jaejoong không giống những con người đó, cậu không thể sống hèn nhát như thế, không thể quay đi khi bản thân đã gây ra tội lỗi quá lớn. Yêu? Cậu chưa kịp cảm nhận hương vị của nó nhưng lại đưa ra một quyết định quá liều lĩnh để rồi bây giờ đứng đây, trên tay là con dao sắc bén thay vì bản nhạc mới, đối diện là bếp nóng với nồi canh sôi sung sục thay cho cây đàn piano cùng những nốt phiêu quen thuộc. Jaejoong phải tập làm quen, cậu tin vào chính mình, mọi việc rồi sẽ ổn thỏa như ngày đầu cậu bước chân vào giải trí, tất cả rồi cũng sẽ tốt đẹp thôi.

Quyết tâm bổ mạnh dao xuống con gà bên dưới, cậu là một người có thể vượt qua mọi thử thách, lúc mới vào nghề khó khăn là thế, mọi người cạnh tranh nhau khốc liệt chỉ để có thể đứng trên sân khấu và tỏa sang là thế thì  một con gà, cậu sợ cái gì?

“PHẬP!”

………

_Mình định để cho Jaejoong chuẩn bị bữa trưa sao? Thằng bé chỉ mới về nhà chồng, còn lạ lẫm với mọi thứ, mình bắt nó như thế tôi thấy tội nghiệp quá!- bà Jung nhẹ nhàng nói với chồng khi cả hai cùng uống nước trên sân thượng mát mẻ

_Hừ, tôi nói rồi, vợ thằng Yunho là nam hay nữ không quan trọng, cái chính là làm con dâu nhà họ Jung thì phải biết nấu ăn, chăm sóc chồng toàn tâm toàn ý là được, chỉ nấu ăn mà cũng không biết thì làm sao chăm sóc chu toàn được!

Ông Jung hằn học đứng lên, dù ông không thích Jaejoong vì cậu đã làm vỡ tủ rượu quý của ông nhưng dù sao cậu cũng là con dâu, cũng là người mà con ông muốn và đã kết hôn, ông không muốn làm khó, tất cả là chỉ dạy cậu thôi

Không biết nó làm ăn ra sao rồi!

Nhẹ nhàng bước  đến phòng bếp, ông Jung rướn cổ nhìn con dâu đang chiến đấu với con gà trên thớt, lắc đầu, chỉ là dùng sức chặt nhỏ con gà mà cậu cũng không làm được, con dao sau khi chặt mạnh vào thân gà đã ghim chặt vào đó, Jaejoong lại không dám dùng tay để chạm vào con gà, chật lưỡi, ông Jung thật sự không có hy vọng có thể đào tạo cậu thành một đứa con dâu hoàn hảo.

_Ya, mày nghĩ có thể làm khó được tao sao? Mày biết thế giới ngoài kia còn đáng sợ hơn cả mày, nhất là bố của tao, ông ấy còn đáng sợ hơn cả thế giới ngoài kia đấy biết không?

Ông Jung nhướng mắt sau câu nói của Jaejoong, đáng sợ hơn cả thế giới? Đứa con dâu nhận xét về bố chồng của mình chỉ sau một ngày về nhà? Cơn giận dường như sắp bùng phát nhưng phút giây ông hối hận nhất chính là khờ dại mà đi đến nhà bếp này, à không, phải là không biết tự lượng sức mà đề cao đứa con dâu trong bếp kia, tin rằng cậu có thể học hỏi…

“Xoạt”

Ông Jung nhìn đường cong hoàn hảo khi con gà văng ra khỏi lưỡi dao, là một đường cắt ngay ức, là da vàng béo tốt, là… cự ly rất gần…

“BỐP!”

_AH!!! KIM JAEJOONG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
_B…BỐ….BỐ! BỐ!!!!!!!

…………..

_Bố…. bố… con xin lỗi, con không cố ý, chỉ là…chỉ là…

Jaejoong lung túng lau  nhẹ gương mặt tối đen của ông Jung, cảnh tượng đáng sợ ấy không ngừng tua đi tua lại trong đầu cậu khi con gà với những vết cắt loang lỗ đáp hoàn hảo lên gương mặt ông, máu bên trong bắt đầu rỉ ra khiến gương mặt ông càng them đáng sợ như những bộ phim kinh dị mà cậu từng xem trước đây, Jaejoong bây giờ chỉ không ngừng cầu nguyện cho chính mình, không ngừng thương cảm cho chính mình lần nữa.

_Ngay cả con gà cũng làm không xong, cậu còn thua một phụ nữ, cuối cùng cậu sống hai mươi mấy năm trời trên đời này biết làm cái gì?- ông Jung tức giận gạt tay Jaejoong khỏi trán mình

_Con biết hát!- Jaejoong thật thà đáp

_Hát? Khi cậu đói, hát có làm cậu no không hả? hừ! hừ! hừ!

Xong rồi!

Jaejoong khó khăn nuốt nước bọt nhìn theo bước chân giận dữ của ông Jung, không xong rồi, cuộc sống của cậu lại them phần khó khăn nữa rồi…

………………..

_Khặc khặc khặc, rồi sao?

“SAO TRĂNG CÁI GÌ, TÔI KHÔNG LÀM NỮA, TÔI KHÔNG LÀM NỮA, KHÔNG NẤU ĂN NỮA!”

_Khặc khặc khặc khặc

Tiếng cười trầm thấp không che dấu của Yunho như đổ thê, dầu vào lửa khi Jaejoong vẫn đang rất bức xúc về oan ức của mình. Cậu không cố ý mà, cậu thật sự không cố ý và cậu cũng không biết nấu ăn, mọi thứ cậu luôn muốn làm thật tốt nhưng nó không theo ý của cậu. Jaejoong nói thật lớn như để giải tỏa đi oan ức của mình, cậu thật muốn quay về những ngày tháng trước đây của mình, vô tư biết mấy, vui vẻ biết mấy.

_Rồi… con gà đó, em làm gì?- Yunho vẫn không có ý kiềm chế giọng cười giễu cợt của mình mà hỏi cậu

_Tôi… ném vào nồi, cái gì cũng ném vào hết!

_Tốt rồi, vậy là em cũng biết nấu ăn đó chứ? Vậy là vượt trên cả kỳ vọng của anh rồi, ha ha ha ha

“Tit”

Tắt máy, Jaejoong cảm thấy hối hận khi cậu nhận điện thoại từ Yunho, nhìn về hướng phòng ông Jung, Jaejoong biết bản thân có lỗi với ông, cậu cũng đã xin lỗi ông thật chân thành nhưng nếu mỗi ngày cậu đều phải vào bếp và dần gạt bỏ giấc mơ cháy bỏng của mình sang một bên, cậu không làm được. Kết hôn là sẽ chấp nhận hy sinh một vài điều, tất nhiên, đó là khi có tình yêu tồn tại, với Jaejoong, cậu không muốn tất cả những thành quả bản thân và Changmin đã cố gắng gây dựng phút chốc lùi về quá khứ như thế. Cậu và Yunho nhất định phải nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc về vấn đề này.

_ Jaejoong ah! Con đừng lo lắng, bố con không sao đâu.

Jaejoong thoát ra khỏi suy nghĩ của mình ngay khi giọng nói ấm áp của bà Jung vang lên bên cạnh mình, có lẽ, một người đã thiếu vắng tình mẫu tử quá lâu như Jaejoong luôn khao khát một ngày nào đó có thể gọi ai đó một tiếng mẹ và được quan tâm như thể một đứa con thật sự, tuy ông Jung khắc khe nhưng bù lại, bà Jung lại quá ấm áp và chân thành, ở bà, cậu tìm được hơi ấm của một người mẹ mà cậu tưởng chừng đã quên đi,

_Là con có lỗi trước mà.

_Không sao đâu, không biết thì có thể từ từ học, lại đây, để mẹ chỉ con vài món nha.

…………..

Phòng chụp ảnh

_Về nhà ?

Changmin không tin vào tai mình, anh lặp lại một lần nữa trước khi nhận lấy cái gật đầu xác nhận của đạo diễn Hwang. Nắm chặc lịch trình trong tay, rốt cuộc bọn họ muốn xoay Jaejoong như thế nào đây ?

« Alo, Changmin ah ! »

_Em đang ở đâu ?- kiềm chế tâm tình của mình, Changmin nhẹ giọng hỏi- lúc 19h em có buổi talkshow với đài MBS đấy, mau về chuẩn bị đi.

« A… em đang ở… nhà Yunho ah, em sẽ đến ngay. »

Tắt máy, Changmin thở dài trước khi nhìn vào camera nhỏ xíu bên cạnh bức tranh sơn dầu trên tường. Một đêm, anh đã nhìn thấy quá nhiều camera theo dõi và anh có thể khẳng định mục tiêu của những chiếc camera nhỏ bé này chính là Jaejoong.

Jung Yunho, rốt cuộc anh đang toan tính cái gì ? Lợi dụng Jaejoong sao ? hay là có ý khác ? Tôi không để anh làm tổn thương Jaejoong của tôi

Nhìn thẳng vào camera, ánh mắt Changmin hiện lên sự quyết tâm giành lại Jaejoong. Anh không nghĩ Jaejoong yêu hắn, anh nhất định sẽ tìm hiểu tất cả những gút mắc phía sau hàng loạt sự kiện này.

End chap 13

[Short fic] NO NAME (C1)

Tittle: NO NAME

Au: yunyunjaejae aka Rồng

Disclamer: DBSK belongs together

Paring: only Yunjae

Rating: 18+

Note: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THỨ GÌ. ( FIC CỦA RỒNG LUÔN THẾ, CÂU NÓI BẤT HỦ)

Summary:

Yunho nghĩ rằng hắn đã có được điều mà hắn luôn ao ước: một cuộc sống thầm lặng, bình yên như bao con người bình thường khác.

Tay hắn sẽ không nhuốm máu nữa, hắn sẽ sống bên cạnh cậu nhóc hàng xóm thơ ngây, hay đem những đồ lặt vặt sang chổ hắn cầm cố để lấy tiền thực hiện ước mơ đáng yêu của mình.

Yunho nghĩ rằng, hắn sẽ sống cả đời như thế

Chap 1

_ Giao Jaejoong cho tao.

Xiumin im lặng nhìn người đàn ông bên dưới bậc thang, chỉ cách xa vài bước nhưng đối với gã lại như ngàn cây số không bao giờ có điểm kết, với hắn, Jaejoong là duy nhất, với gã, hắn lại là duy nhất. Định mệnh đã cho gã và hắn gặp nhau, đã cho gã tình yêu như vậy thì tại sao còn tạo ra một Kim Jaejoong đáng nguyền rủa như vậy. Nếu không có cậu, gã và hắn đã là một đôi rất đẹp, rất viên mãn.

_Ah, tao có quà cho mày đây

“Cộp”

Tơ máu dần hiển lộ bên trong đôi mắt đầy phẫn nộ lẫn đau đớn khi chiếc hộp tròn lăn chậm đến chân hắn. Bên trong đó không có gì khác ngoài đôi mắt vô hồn lạnh lẽo. Yunho chấn động trong lòng, là của Jaejoong sao? Thật sự là của Jaejoong sao?

_Tao đã nói rồi, mày dám làm tổn thương Chen, tao liền móc mắt nó.- Xiu min căm hận nghiến răng nhìn người đàn ông đã chiếm trọn trái tim gã. Là định mệnh tàn nhẫn hay bản thân cả hai không còn duyên nợ nữa. Chỉ cần nhắm mắt lại, tiếng hét thống khổ của Chen lại vang vọng bên tai, tiếng hét sợ hãi mà bất lực như khi cận kề cái chết. Em trai duy nhất của gã, người thân duy nhất trên đời này của gã…

_Mày có răng vàng không?

Trầm mặt, Yunho lên tiếng, giọng nói trầm thấp tựa Atula trở về

_Cái gì?

Ngạc nhiên, con người này, tại sao lại hỏi gã như vậy?

_Tao… mở tiệm cầm đồ, ngoại trừ răng vàng ra, những thứ khác….tao đập nát!

Rút súng, máu tươi tanh nồng bắn vào mặt Yunho ngay sau phát đạn đầu tiên mở đầu cuộc chiến, hắn bây giờ tựa như con thú bị thương, chỉ có thể điên cuồng lao đến cắn xé con mồi đã khiến tìm hắn đau đớn như vậy, tiếng súng không ngừng vang lên, nhắm thẳng vào đầu Xiumin mà bắn tới khiến gã không thể là chủ được tình thế mà không ngừng lấy đàn em ra là bia đỡ đạn cho mình. Yunho phát điên rồi, chỉ vì đôi mắt của Kim Jaejoong đã đủ kích thích bản năng hung tàn ẩn sâu bên trong hắn.

Yunho phát điên, hắn nắm chặt hộp thủy tinh trên tay mà không ngừng cắn xé kẻ thù, từng người từng người chết dưới chân hắn một cách đau đớn đến cùng cực, hắn nhìn theo Xiumin đang tìm cách trốn chạy, súng đã hết đạn, hắn cho nhanh vào áo vest trước khi rút con dao sắc nhọn của mình để tiếp tục cho lễ hiến tế tàn bạo nhất.

_Tha cho tôi! Tha cho tôi!

Yunho không nghe thấy, nhanh như một con báo, hắn đâm một nhát chí tử vào tim của kẻ không ngừng van xin mình, những tên khác thấy máu như say, cuồng dã mà xông đến nhưng đều bị hắn nghiền nát như chính câu nói mở đầu lúc nãy.

_A! AAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!

Cổ tay bị xách ngược lên, thậm chí tên đàn em còn nghe cả tiếng xương gãy của chính mình rôm rốp

“Xoẹt xoẹt”

Yunho nhìn những kẻ xa lạ bằng đôi mắt phẫn nộ cùng cực trong khi đôi tay tàn nhẫn không ngừng cắt sâu vào cổ tay của kẻ bên dưới, một nhát, lại một nhát nữa cắt ngang, đến khi tên đàn em quằn quại trong vũng máu rồi tắt thở hắn vẫn chưa muốn buông tha. Dường như lý trí đã biến mất, giờ phút này chỉ còn lại một Jung Yunho khát máu hơn bao giờ hết, tàn độc hơn bao giờ hết.

“Keng”

Lọ thủy tinh rơi khỏi tay Yunho phát ra tiếng vang thanh thúy, hắn quay đầu nhìn kẻ dám cả gan tách rời Jaejoong ra khỏi hắn, đôi mắt sắc lạnh nhìn gương mặt tái nhợt đến run rẩy đang không ngừng lùi về sau. Gã biết Yunho quá lợi hại, gã biết có lẽ gã không thể sống tiếp….

“Phập! Phập! Phập!”

Mọi sức lực đổ dồn vào từng nhát dao đâm thẳng vào tim, Yunho nhìn tên cuối cùng đã gụt chết trong vũng máu trước khi đi đến nhặt đôi mắt của người yêu. Jaejoong vẫn ở đó nhìn hắn như vậy, có lẽ sau này và sau này nữa, hắn cũng không còn cơ hội được nhìn đôi mắt to tròn trong veo như hồ nước ngọt ngào nhất của cậu nữa, cũng không còn cơ hội nhìn thấy sự bối rối thơ ngây mỗi lần nói dối hắn nữa. Tất cả những điều quý giá đó sẽ không bao giờ còn nữa, hắn bắt những kẻ đã gieo đau khổ cho hắn và Jaejoong phải chết, phải chịu một hình phạt tàn khốc nhất trong cuộc đời trước khi chuộc tội với cậu bằng cái chết đầy đau đớn.

“Choang”

Vỡ nát!

Bàn tay Yunho run lên khi nhìn mọi thứ vỡ nát trước mắt mình, cả hộp thủy tinh, cả đôi mắt Jaejoong cũng không còn nữa sau tiếng súng đinh tai. Hắn nghiêng đầu nhìn kẻ dám phá hỏng đi báu vật đẹp nhất của hắn, lại là gã….

_ Yunho, tao chờ mày rất lâu.- Junjin nhếch môi nhìn sự cô đơn tuyệt vọng bao trùm lấy Yunho- biết không Yunho, tao chính là người đưa người tình bé nhỏ của mày đi móc mắt đấy, mày không nhìn thấy đâu, nó ngây thơ đến mức tin tưởng rằng tao dẫn nó đây gặp mày, nó nói chuyện với tao như chim non khiến tai tao đau hết cả lên. Biết không Yunho, mày chưa thể nhìn thấy gương mặt hoảng hốt của nó khi bị chụp thuốc mê đâu, nó thậm chí không thể giải khỏi gọng kiềm của đàn em tao, chỉ có thể không ngừng đưa tay về phía tao để cầu xin giúp đỡ. Nếu mày thấy cảnh tượng đó, có lẽ mày sẽ chết vì đau lòng đúng không? Nhưng nếu mày thấy tên bác sĩ của tao vì hít quá nhiều mà say máu, lỡ tay cắt luôn cổ họng của nó, rồi sẵn tiện lấy đi hết tim gan của nó ra ngoài, thì mày có sống lại mà báo thù không?

Thì ra là gã! Kẻ vô tình tước đi ánh sáng của Jaejoong là gã! Kẻ không cho con người ngây thơ và đáng yêu như mặt trời không còn cơ hội để sống tiếp cũng là gã…. Tên khốn nạn này…. Yunho nghiến răng, hắn bắt gã và toàn bộ những kẻ có mặt hôm nay phải chôn cùng Jaejoong!

Junjin hài lòng nhìn toàn thân Yunho như bốc hỏa vì căm hận, đúng rồi! gã muốn nhìn thấy một Yunho mạnh nhất, muốn chiến đấu và chiến thắng như bao trận đấu khác. Cuộc sống của một kẻ không có đối thủ khiến gã nhàm chán biết bao, gã muốn đánh nhau, muốn đối đầu với một kẻ ngang sức thậm chí cao hơn cả gã, như thế chiến thắng mới có ý nghĩa và khiến gã thỏa mãn con mãnh thú đang kêu gào trong lòng. Ngay từ lần đầu tiên, Junjin đã nhận định Jung Yunho chính là kẻ mà gã đã tìm kiếm rất rất lâu, hắn hội đủ sự tàn nhẫn, độc ác, lạnh lùng cùng ý chí chiến đấu như loài hổ dữ.

Ném súng sang một bên, Junjin gã hôm nay sẽ tự tay cắt đầu Jung Yunho để ghi thêm cho mình một chiến thắng đầy tự hào trong cuộc đời của một siêu sát thủ.

Nhanh hơn cả báo, Yunho điên cuồng đánh mạnh vào những nơi nguy hiểm nhất trên cơ thể để giết chết Junjin, hắn không biết đã tặng cho gã bao nhiêu cú đấm trời giáng, những cú móc ngược, xoay người, đá chéo vừa ngoan độc vừa nhanh nhẹn để kết thúc cuộc đời gã. Nhưng với Junjin mà nói, gã cũng không phải một kẻ tầm thường đứng yên để chịu chết, dung toàn lực đối kháng với một kẻ đã bị căm thù làm mờ lý trí, Junjin phát huy tất cả khả năng, sở trường lẫn thủ đoạn của mình vào cuộc chiến này, đây chính là thời khắc sống còn, chỉ một người có thể bước ra khỏi cánh cửa này, duy nhất một người được phép hít thở bầu không khí bên ngoài mà thôi, tất nhiên, kẻ đó sẽ là gã.

“BỐP!”

Yunho ngã sóng xoài xuống đất sau khi lãnh trọn cú đấm cực mạnh vào bụng, hắn ho ra ngụm máu tươi trước khi nhanh chóng đứng lên tiếp tục chiến đấu, Junjin là một sát thủ quá mạnh nhưng với Yunho, kẻ đã được đào tạo theo một chu trình quá mức khắc nghiệt và tàn độc trong quân đội, kẻ luôn lãnh nhiệm vụ nguy hiểm nhất, kinh qua bao nhiêu trận chiến sống còn trong gang tất và cũng là kẻ đã mất đi quá nhiều điều tốt đẹp trong cuộc đời như hắn thì Junjin cũng chỉ là một kẻ tầm thường, ỷ vào một chút sức mạnh và kỹ năng muốn múa trước mặt hắn mà thôi.

_THẰNG KHỐN!

Junjin phun ra ngụm máu tanh tưởi ngay khi ngã mạnh xuống đất, mùi vị tanh nồng cứ liên tục tràn lên cổ họng, đó là cái gì? Quá nhanh! Nhanh đến mức dù có trừng lớn mắt, gã vẫn không thấy làm sao hắn khiến gã không ngừng hộc ra máu tươi, toàn bộ nội tạng nhưng muốn nôn ra ngoài như vậy. Gã ho sặc sụa, muốn đứng lên nhưng Yunho lại như Chúa Trời không biết từ khi nào đã đối diện sát bên cạnh gã.

Rút dao, Junjin đâm mạnh vào cổ họng Yunho, gã sẽ rạch nát cổ họng hắn, kéo thanh quản của hắn như một con gà để trả nỗi nhục này.

“Keng!”

Dao chạm dao, hai con dao nhỏ nhưng sắc lạnh liên tiếp tạo ra những tiếng vang rợn người giữa căn phòng rộng lớn, Junjin đã có thể đứng lên nhưng đôi chân dường như không còn nghe theo ý muốn của gã. Yunho đánh rất mạnh vào bắp chân khiến xương gã dường như đã nứt rạn rồi.

_Tao sẽ tế Jaejoong bằng mắt của mày!

Chụp lấy lưỡi dao, máu tươi cắt đứt lòng bàn tay khiến máu tanh không ngừng tuôn ra, biết được ý định của Yunho, Junjin vội dùng bàn tay còn lại để đối phó nhưng gã trăm triệu lần không ngờ tới, Yunho chấp nhận tất cả để lấy được mặt của gã, nhìn mũi dao ngày càng gần, Junjin chỉ kịp hét lên một tiếng trước khi cơn đau cùng cực xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Mũi dao ngoáy sâu vào hốc mắt như muốn lôi hết toàn bộ ra ngoài, Yunho tàn nhẫn đâm thật mạnh, hắn trở bàn tay bị thương của mình, giật lấy con dao trên tay Junjin mà đâm vào mắt còn lại của gã. Tiếng hét thống khổ khiến căn phòng như nứt toát ra.

_Chết đi!

Rút mạnh con dao ra khỏi mắt Junjin, Yunho nhanh nhẹn xoay người ôm lấy gã như gọng kiềm, cánh tay không ngừng nâng lên hạ xuống trước ngực gã, kéo theo máu tươi liên tục bắn ra ngoài, cái chết đau đớn nhất, tàn khốc nhất mà gã phải gánh chịu trước khi trả tội với Jaejoong.

“Phịch”

Cổ họng tanh tưởi, Yunho không kiềm nổi mà ho ra ngụm máu, hắn đã gần như kiệt sức rồi nhưng đôi chân vẫn vô thức đi nhanh về phía Xiumin đã trốn chạy, hắn đã không còn gì để mất, trước khi đi theo Jaejoong, hắn sẽ bắt những kẻ khiến cậu chịu đau đớn phải trả giá, tất cả phải chôn theo cậu, tất cả…

End chap 1

[Longfic] DANGER (C1)

Tittle: DANGER!

Au: yunyunjaejae aka Rồng

Disclamer: DBSK belongs together.

Paring: Yunjae only

Cagetory: lẩu thập cẩm

Lenght: on going

Note: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THƯA GÌ ( FIC CỦA RỒNG LUÔN NHƯ THẾ, CÂU NÓI BẤT HỦ)

Summary + Giới thiệu nhân vật

922893_original

Kim Jaejoong,- 28 tuổi, chủ tịch tập đoàn bất động sản Winner, cậu có mọi thứ tốt nhất trên đời này, nhưng cậu chỉ cần Jihoon. Jaejoong có thể tàn nhẫn và đanh đá với cả thiên hạ, ngoại trừ Jihoon.

Nhưng, cậu tuyệt đối không ngờ, cuộc đời tươi đẹp của cậu lại bị hủy hoại bởi kẻ mà cậu tưởng chừng yêu hơn cả sinh mệnh này.

Định mệnh, có lẽ không thích cậu hạnh phúc như vậy, không muốn cậu vui vẻ như vậy.

Kim Jaejoong không phải bồ công anh, cậu tự xem mình là cây xương rồng giữa sa mạc, những kẻ khiến cậu đau khổ đều phải trả giá, một cái giá rất đắt!

tumblr_mn2njcZpRs1r5z2nso5_r1_1280_zpsb0bb3b3a

Jung Yunho- 22 tuổi, cháu trai đích tôn của đại tướng Jung Jiyang, sinh viên năm cuối trường đại học Harvard khoa kinh tế tài chính, IQ 200 nhưng không thích đi học. Lý tưởng của hắn luôn là sống hết mình, chơi hết sức để không uổng phí thời tuổi trẻ. Dựa vào gia đình quyền thế, Yunho luôn tỏ ra kiêu căng và không kiểm soát được hậu quả sau những hành động của mình. Không thích làm, chỉ thích chơi bời.

Tình yêu, tiền bạc, tài năng, Yunho luôn nghĩ bản thân luôn làm chủ, hắn cần là phải có, hắn muốn là phải được.

rain-57d4b35b09

Jung Jihoon- 28t, phó chủ tịch tập đoàn Winner, hắn trở thành tỷ phủ chỉ sau một đêm, kết hôn với Kim Jaejoong khiến hắn có được những thứ bản thân chưa bao giờ có. Jihoon khao khát một thân phận mới, một cuộc sống mới trong giới thượng lưu, hắn không muốn nhớ lại quá khứ, không muốn trở về những tháng ngày trước đây. Jihoon có đủ tàn nhẫn để đạp đổ tất cả những thứ cản đường hắn, kể cả Jaejoong.

Tình yêu? Đối với Jihoon, tiền mới là tình yêu của hắn.

joo_won_1

Jo Won- 28 tuổi, trợ lý riêng của Kim Jaejoong, anh luôn tâm niệm phải làm việc thật tốt để xứng đáng với đồng lương được trả, nhưng đôi khi, Jo Won hoang mang nhìn lại, có phải tất cả anh làm đều chỉ để xứng đáng với mức lương hay vì một lý do khác?

ung5

Choi Jiwoo- 25 tuổi, là chủ cửa hàng thời trang nhỏ nhưng lại có tham vọng vô cùng lớn. Cô không muốn thua kém  bất cứ ai, đặt biệt là Kim Jaejoong, chỉ một lần gặp mặt, cô đã quyết tâm phải có được tất  cả của cậu, cả tiền bạc lẫn tình yêu.

0625-sandara-park

Sandara Park- 22 tuổi, sinh viên cùng trường với Yunho, cô luôn tin rằng cô là người duy nhất có thể hiểu được con người thật sự của Yunho, hắn ăn chơi, đểu cáng nhưng lại quá hoàn hảo trong mắt cô. Sandara nhất định không để bất cứ ai cướp đi hắn.

Chap 1

“Soạt”

Jaejoong hạ mắt, cậu lặng lẽ đóng lại ngăn tủ của mình trước khi khóa kín nó bằng chìa khóa chuyên dụng. Ảnh đã được cất đi nhưng trong đầu cậu lại không ngừng tua đi tua lại những cử chỉ đáng ghét đó. Thật sự rất đáng căm hận.

Phải, cậu là Kim Jaejoong, chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì Hàn Quốc này, và một sự thật khác, chính là cậu đã có gia đình- Jung Jihoon.

Jaejoong nhìn ảnh cưới trên bàn, trong đó, cậu khoát lên người bộ lễ phục trắng muốt đẹp đẽ, nụ cười tươi sáng đầy hạnh phúc bên cạnh người đàn ông mà cả đời này cậu sẽ gắng kết. Jaejoong yêu Jihoon rất nhiều, thậm chí yêu hơn cả sinh mệnh của mình, tất nhiên, cậu không cho phép bất cứ ai cướp mất hạnh phúc của cậu, cướp mất Jihoon của cậu.

Ánh mắt tàn nhẫn nhìn đến ngăn tủ vừa khóa, Jaejoong nhất định không cho phép!

_ Jo Won ah, chuẩn bị xe đưa tôi đến một nơi!

Ji Woo cúi đầu đi ra ngoài, anh biết Jaejoong muốn đi nơi nào.

…………

Flowers Cafe,

Bắt chéo chân, dựa lưng vào thành ghế da mềm mại cao cấp, Ji Woo hững hờ nâng tách cafe trước ánh mắt ngưỡng mộ lẫn thèm khát của những gã đàn ông xung quanh mình. Vuốt nhẹ mái tóc óng mượt, hơn ai hết, Ji Woo hiểu rõ vẻ đẹp của mình, cô có sắc đẹp, có hình thể và hơn hết cô có tuổi trẻ căng tràn, điều đó khiến bao đàn ông si mê đến điên dại. Ji Woo ngu ngốc mới lựa chọn bọn họ, trong mắt cô, người đàn ông lý tưởng phải thành đạt, giàu có và trên cả sự hoàn hảo. Jung Jihoon là sự lựa chọn hoàn hảo, ở hắn, cô tìm được đẳng cấp của mình, từ hắn, cô tìm được kiêu hãnh của mình.

Điều cản trở duy nhất chính là vợ hắn, kẻ đang nắm giữ toàn bộ quyền hành của công ty, kẻ ngán đường tiến thân của cô- Kim Jaejoong!

Hẹn ư?

Ji Woo cười khẩy, cậu lấy tư cách gì mà hẹn cô ra đây? Một kẻ bị chồng lừa dối đang tìm cách cứu vãn lại cuộc hôn nhân đang trên đà đỗ vỡ sao? Cậu sẽ làm gì? Nói với cô về gia đình hạnh phúc và cầu xin cô hãy tự nguyện rút lui? Nước mắt ngắn dài tranh thủ sự thương hại? Hay dùng vũ lực cưỡng ép cô phải rời bỏ? Ji Woo đều khinh bỉ, cô không phải đứa con gái hai mươi ngây thơ để khiếp sợ hoặc động lòng trước những điều đó. Jaejoong chỉ là một kẻ đã bị lừa dối, Jihoon không yêu cậu, hắn chỉ yêu tiền của cậu mà thôi.

_Chào! Tôi đến trễ! Tôi là Kim Jaejoong.

Giọng nói trầm thấp kéo Ji Woo trở về thực tại, híp mắt nhìn người đàn ông đang tự nhiên ngồi đối diện mình, lưng tựa vào ghế, chân bắt chéo đầy tự tin nhìn cô. Đây là Kim Jaejoong sao? Cậu có đang giả vờ khi quá tự tin khi ngồi đối diện người tình của chồng mình? Chế nhạo trong lòng, Ji Woo nở nụ cười khẩy nhìn cậu.

_Không vòng vo nữa, tôi nói thẳng- Jaejoong cho ít đường vào ly cafe nóng- rời xa Jihoon nhà tôi đi

_ Jihoon nhà anh?- Ji Woo cảm thấy rất buồn cười- này, tôi nghĩ anh cần xác định lại, là anh ta theo đuổi tôi trước. Nếu muốn ngăn thì về ngăn chồng mình lại đi. Đừng giả vờ thanh cao ở đây.

_Giả vờ?- Jaejoong cười khẩy nhìn Ji Woo, một cảm giác áp lực khiến cô khó chịu- vốn dĩ tôi đã thanh cao, giả vờ chẳng phải cô tự nói cô sao?- cậu cười khẩy- đừng làm ra vẻ thượng lưu, thiên nga dù bình dị cũng vẫn là thiên nga, vịt thì dù có làm bao nhiêu cách để hóa thiên nga cũng chỉ có thể là vịt thôi.

_Ý anh là sao?

Ji Woo tức giận đặt mạnh ly nước xuống bàn, người đàn ông này kích thích sự giận dữ lẫn đố kỵ của cô, cậu chỉ là một kẻ bị chồng lừa, làm sao có tư cách nói chuyện một cách ngạo mạn đến như thế? Đòn đánh phủ đầu sao?

_ Cô không hiểu sao? Tôi đã nói thẳng khi mới bước vào rồi. Tránh xa Jihoon nhà tôi ra!- Jaejoong cười khẩy- cô không với tới được, đừng cố gắng nữa.

_Anh đang tự an ủi mình sao?- Ji Woo nhếch môi, con người này, không đủ tư cách làm khó cô.

_Cô hẳn là muốn bước chân vào giới nhà giàu lắm sao? Cô đã soi gương chưa? Đánh giá được những thứ trên người tôi và cô chênh lệch như thế nào không?-   Jaejoong lười biếng nhìn ra ngoài- một chiếc nhẫn lỗi thời của tôi đủ để mua một trăm bộ váy trên người cô, đôi giày tôi bỏ đi có thể mua được một ngàn chiếc ví trên tay cô, tất nhiên- Jaejoong hung ác nhìn Ji Woo- một cái búng tay của tôi đủ để cả nhà cô phải ra đường ở trong ngày hôm nay.

Jaejoong không thích giằng co với loại đàn bà rẻ tiền này, trong mắt cậu, chỉ một Jung Jihoon là xứng đáng được cậu tôn trọng, xứng đáng được cậu yêu bằng cả trái tim mình. Hắn quá hoàn hảo, quá tuyệt vời nên những người phụ nữ xung quanh luôn tìm cách cướp hắn đi khỏi cậu. Không bao giờ! Cậu sẽ thay hắn xử lý những kẻ đó, cậu sẽ chính tay bảo vệ gia đình mình. Jaejoong cố chấp theo đuổi hạnh phúc mà cậu đang gầy dựng, bất cứ ai có ý định phá vỡ nó đều phải trả giá.

_Sao? Trừng mắt nhìn tôi thì được gì? Cô tưởng theo đuổi được Jihoon nhà tôi sẽ được giàu sang sao? Anh ấy để mắt tới cô? Chỉ là ham mới lạ thôi- Jaejoong tiếp tục đả kích, với loại đàn bà này, cậu không cần tốn quá nhiều thời gian

_Nếu tôi không theo ý anh thì sao? Đánh tôi? Giết tôi hay van xin tôi?- lấy lại bình tĩnh, Ji Woo trừng mắt nhìn Jaejoong- nói bao nhiêu đi nữa, anh vẫn không đấu lại tôi. Ngoài tiền ra, anh có cái gì hơn tôi? Anh không thể cho Jihoon một đứa con như anh ấy muốn, tất nhiên, tôi lại có thể!

_Hình như cô có một chị gái song sinh, chị ta đang mang thai tháng thứ tám đúng không?

Như một đòn mạnh giáng xuống đầu Ji Woo, cô trừng mắt nhìn xấp ảnh hạnh phúc của chị mình trên bàn khi Jaejoong ném xuống

_Người ta nói phụ nữ mang thai không nên kích động mạnh, hình như chị cô rất khó có con nhỉ? Lấy chồng hơn năm năm rồi mới có thai phải không? Nếu như tôi đi đến trước mặt chị ta, nói tôi là tình nhân của chồng chị ta, cô nghĩ phản ứng của chị cô sẽ thế nào nhỉ? Hay là…- Jaejoong nhếch môi, cậu ngã người ra ghế  mà nhìn gương mặt đỏ lên vì giận dữ của Ji Woo- tôi như thế này, chịu thiệt thòi nói với chồng chị cô rằng tôi là tình trẻ của cô ta, cô nghĩ anh ta tin đứa con trong bụng của vợ mình là của ai ah?

_Anh dám?- Ji Woo nắm chặt nắm tay nhìn Jaejoong

_Choi Ji Woo- thu lại vẻ bỡn cợt, Jaejoong đanh mặt nhìn lại tình địch của chính mình, lời nói vẫn rất từ tốn nhưng lại ẩn chứa sự cảnh cáo tuyệt đối- một người vợ có thể làm bất cứ điều gì để có thể bảo vệ chồng mình, cô biết điều đó mà. Tôi muốn ngay bây giờ, cô lập tức chấm dứt cuộc tình vụng trộm với chồng tôi. Chỉ cần tôi biết được dù là một chút rằng cô còn liên quan đến Jihoon nhà tôi, chị cô ngay lập tức sẩy thai. Tôi không nói đùa đâu!

Đứng lên, Jaejoong khinh bỉ nhìn xuống, mắt chạm mắt, sự giận dữ pha lẫn bất lực tột độ nhìn chằm chằm vào ánh nhìn bình lặng như nước, Jaejoong không lạ những đôi mắt này, cậu cũng không phải lần đầu tiên xuất hiện giải quyết vấn đề của chồng mình, nhưng Jaejoong không quan tâm, Jihoon là tình yêu, là cuộc sống của cậu, cậu không thể để bất cứ ai cướp đi hắn, không một ai!

_ Kim. Jae. Joong!

Ji Woo giận dữ hất đổ ly cafe nóng về phía Jaejoong, nhưng nhanh như cắt, cậu đã được người bên cạnh ôm sang một bên, vị khách phía sau không may lãnh trọn cái nóng hổi của những giọt cafe đắng

_AAAAA!!!!!! THẰNG NÀO TẠT TAO!

_YA YUNHO AH! CẬU KHÔNG SAO CHỨ?

Yunho tức giận hướng đôi mắt xếch hung ác về phía cô gái vẫn còn cầm tách cafe trên tay, đừng nghĩ hắn galang, đàn ông hay phụ nữ, chọc đến hắn đều chỉ nhận một kết quả thôi!

_ Cậu không sao chứ? Đi thôi.

Jo Won lo lắng nhìn chủ tịch của mình, anh định kéo cao cổ áo khoát để những người xung quanh không nhận ra cậu là ai, danh tiếng của chủ tịch tập đoàn lớn mạnh nhất nhì Hàn Quốc không thể bị bôi nhọ như thế, anh tuyệt đối không cho phép.

_Tôi không sao. Để Jo Won kéo áo áo khóa che lại hơn nửa gương mặt, Jaejoong híp lại đôi mắt to dài của mình, cậu không bỏ qua chuyện này, cái tát nước đó chính là lời thách thức của Ji Woo tới cậu, làm sao có thể để yên.

_YA! MẮT CÔ CÓ LÉ KHÔNG HẢ? CÁI……..

Yunho mất thăng bằng vài bước khi có kẻ vừa vô phép đi lên trước mình, vừa định mở miệng , hắn lại không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy hành động tiếp theo của người đó.

_Cô thích tạt nước người khác lắm sao?

Jaejoong cầm lấy ly cafe của mình, không do dự mà tát vào người Ji Woo khiến những người xung quanh một lần nữa nín thở theo dõi. Riêng Ji Woo, ngoài ngạc nhiên, cô cảm thấy đây thật nhục nhã, quá sức nhục nhã!

_ Cô vĩnh viễn không thể chiếm những thứ của tôi, một người như cô, không xứng! Biết không?

Jaejoong xoay người, cậu không nhìn người thanh niên đối diện mình mà nhanh chóng lấy ra một tờ séc

_Đây coi như lời cám ơn của tôi, dù cậu không cố ý như cậu cũng đã thay tôi hứng cái thứ này

Nhét vào tay người thanh niên tờ séc, Jaejoong nhanh chóng rời đi.

_ Ya… ya… cái gì thế này? Yunho ah, mày mà cũng được người ta cho tiền sao? Ha ha ha ha

Đám bạn bè xung quanh Yunho cười phá lên như nhìn thấy một trò cười tuyệt vời, riêng Yunho, hắn nắm chặt tờ séc trong tay, cái này là cái khỉ gì chứ? Chọc quê hắn sao? Khinh hắn không có tiền sao? Xin lỗi nhá, hắn không phải ăn mày!

_YA! CÁI CẬU KIA, Ý GÌ ĐÂY?

Đuổi theo, Yunho tức tối chạy đến chiếc xe mà người thanh niên vừa bước vào, nhưng cửa xe đã nhanh chóng đóng lại, bánh cũng đã bắt đầu lăn.

_YA! YA! CÁI KHỈ GÌ THẾ NÀY CHỨ?

……………

_Atxi!

_Chủ tịch, cậu không sao chứ?

Ji Woo vội vàng đưa khăn giấy cho Jaejoong ngay khi cậu nhảy mũi, anh lo lắng tìm kiếm nhiệt kế để đưa cho cậu.

_Tôi không sao đâu- Jaejoong nhận lấy khăn giấy- anh đừng tìm nhiệt kế nữa, chỉ là nhảy mũi thôi mà, không phát sốt nhanh như thế đâu, tôi cũng không phải quá yếu ớt như phụ nữ mà.

_Nhưng mà…

_Không sao đâu, anh đã đặt vé máy bay cho tôi chưa?- Jaejoong nhìn ra đường phố đông xe

_Tôi đã đặt rồi, chuyến bay hai giờ chiều nay ạ- Ji Woo vội nói

_Uh, khi tôi không có ở đây, anh cố gắng làm cho tốt việc ở công ty

_Vâng ạ!

Jaejoong trầm tư xoay vòng chiếc nhẫn cưới trên tay mình, cậu không phải không có cảm xúc trước những mối tình vụng trộm của Jihoon nhưng hơn ai hết, cậu hiểu cái hắn cần là gì. Yêu và có thể cho hắn bất cứ điều gì ngoại trừ một đứa con chính là mặc cảm lớn nhất của cậu. Jihoon xuất thân là một kẻ mồ côi nên hắn càng khao khát một gia đình thật sự. Hiểu, nhưng Jaejoong lại không thể cho phép hắn có bất cứ ai ngoài cậu, cố chấp giữ lấy hắn cho riêng mình, cậu yêu hắn nhiều hơn, lo lắng cho hắn nhiều hơn và dành thật nhiều thời gian để bên cạnh hắn, trở thành một người vợ thấu hiểu và luôn vui vẻ bên cạnh hắn, nhưng dường như bao nhiêu đó vẫn không đủ, vẫn không thể thỏa mãn ước mơ của hắn.

Jihoon đi mỹ đã ba ngày, trong ba ngày này, Jaejoong tranh thủ từng giây một để giải quyết tất cả những mối quan hệ bên ngoài của hắn, cắt đứt tất cả hy vọng của những cô tình nhân trẻ xung quanh hắn và bây giờ, cậu cần phải sang Mỹ để an ủi tâm hồn và cũng để kiểm soát chồng mình. Jaejoong luôn tự hỏi cậu có hạnh phúc không khi sống như thế này, đáp lại chính là “Có”, Jaejoong hạnh phúc với chọn lựa của mình, hạnh phúc với gia đình hiện tại của mình.

_ Chủ tịch, tôi có linh cảm không tốt cho chuyến đi này, hay là tôi cùng đi với chủ tịch được không?

Jo Won chăm chú láy xe nhưng đôi mắt vẫn thường xuyên nhìn Jaejoong qua kính chiếu hậu, anh không biết rõ ràng linh cảm của mình như thế nào nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Jaejoong một mình sang Mỹ, anh lại lo lắng bồn chồn. Trách nhiệm của một trợ lý không phải theo ông chủ của mình hai mươi bốn tiếng nhưng anh vẫn luôn làm như thế ngay khi đó không thuộc lĩnh vực của mình. Jo Won không muốn để chủ tịch của anh một mình ở bất cứ nơi nào, không muốn để cậu chịu bất cứ thương tổn nào dù là nhỏ nhất, Jaejoong dường như là vua trong lòng anh, là người mang lại tia sáng hy vọng cho một kẻ lặn ngụp giữa biển người, giúp một kẻ gần như tuyệt vọng vì không thể tìm được việc làm có được mức lương mà bất cứ ai cũng mong muốn, làm việc trong một nơi mà ai cũng khao khát.

Ji Woo luôn nghĩ, để xứng đáng với những gì chủ tịch đã cho, anh cần phải như thế, làm chăm chỉ hơn nữa, lo lắng cho cậu hơn nữa.

_Tôi sang Mỹ gặp chồng tôi, có cái gì mà linh cảm không tốt chứ? Anh lại làm quá lên rồi!

Jaejoong phì cười trước cái tính lo xa của Jo Won, anh luôn suy nghĩ quá sâu xa, luôn làm quá lên những việc liên quan tới cậu. Jaejoong cũng hiểu vì sao Jo Won như thế, anh luôn biết ơn Jaejoong vì những gì cậu đã cho hắn nhưng cậu không nghĩ Jo Won lại quá mức chăm chỉ như thế, cậu rất hài lòng vì bên cạnh mình có ít nhất một người tuyệt đối trung thành, tuyệt đối không bao giờ phản bội cậu.

_Một tuần này, tôi muốn riêng tư với Jihoon, bất cứ ai muốn liên lạc với chúng tôi, anh biết phải làm như thế nào rồi phải không?

_Tôi biết rồi thưa chủ tịch.

_Tốt, đưa tôi ra sân bay luôn đi, dù sao cũng không còn sớm nữa.

Xe rẽ hướng, Jaejoong có nằm mơ cũng không ngờ rằng, lần này linh cảm của Jo Won là chuẩn xác, có lẽ đây là lần cuối cùng cậu được bình an như thế này, tĩnh lặng như vậy.

End chap 1

Be Careful!!!

BE CAREFUL!!!

Author: Rồng aka yunyunjaejae

Disclaimer: They belong together

Paring: Yunjae

Rating: NC-17

Category: SA, yaoi, angst

Status: On-going

NOTE: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THỨ GÌ

(Fic của Rồng luôn thế, câu nói bất hủ)

Đôi lời editor aka TP: Thêm

Begin Again

Begin Again

Au: yunyunjaejae aka Rồng già

Disclamer: DBSK belongs together.

Parings: Yunjae 4ever~

Cagetory: cổ trang, fic ra đời theo giấc mơ chóng vánh cụa ta~

Rating: ++++

Waring: ….nothing …

Summary: Thêm

Previous Older Entries

♥♥♥

Tôi có thể khắc khe với cả thiên hạ, ngoại trừ em

Tôi cũng có thể dễ dàng với cả thiên hạ, ngoại trừ
em

Tôi có thể vô tình với cả thiên hạ, ngoại trừ em

Tôi vẫn có thể hữu tình với cả thiên hạ, ngoại trừ
em.

Bởi vì, thiên hạ này chỉ duy nhất có em khiến tôi
đau đớn, cũng duy nhất có em mang lại hạnh
phúc của cái gọi là tình yêu

Tôi có thể lạnh nhạt với em, hờn dỗi em, thậm
chí khiến em đau lòng

Nhưng....đừng nghĩ rằng tôi không còn yêu em
Vì quá yêu em nên trái tim tôi mới tan nát không
biết ngày lành... nhưng nếu cho tôi chọn lại một lần nữa, tôi vẫn chọn như thế. tôi chọn yêu em

Tôi yêu em, duy nhất chỉ một người!

My Love

Tháng Ba 2015
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 2    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  

Join 536 other followers

anh đào trong gió ♥♥♥

  • 603,125 cánh hoa