RSS Feed

WEBSITE CỦA YUNYUNJAEJAE AKA RỒNG

Posted on

Đây là các trang mà Rồng đã tạo ra để dễ 8 và cập nhật, mọi người enjoy nhá. Với lại, mem đừng post fic lên wattpad nha vì tớ cũng có nick trên đó, tớ sẽ post cho mọi người đọc nhá

 https://yunyunjaejae.wordpress.com/

http://www.wattpad.com/user/yunyunjaejae

https://www.facebook.com/profile.php?id=100009394226657

TA ĐÃ TRỞ LẠI VÀ BẠI HOẠI HƠN XƯA HÁ HÁ HÁ

-RỒNG-

P/s: Tất cả các fic trong mục finished đều đã được chuyển lên thanh menu phía trên, mem chỉ cần click chuột vào từng fic mình muốn xem nhé, nó sẽ dẫn đến mục lục của fic đó luôn. Nhanh, gọn, lẹ~ Nếu mem sử dụng trình opera mini để xem fic trên di động thì bấm vào mục TRÌNH ĐƠN ở phía trên wordpress, các fic sẽ hiện ra để mem chọn lựa nhá. Have fun babe~

[Long fic] 2040 (C36)

Posted on

Chap 36.

Cuối cùng, mọi chuyện đã trở thành sự thật.

Ngồi sau xe, Yunho lặng lẽ nhìn cảnh vật đang trôi về phía sau mình, Chaerim cố tìm những mẩu chuyện vui để nói với anh nhưng mọi thứ với anh bây giờ ngoài sự trống rỗng ra cũng chỉ còn lại vết thương lòng do chính mình tạo thành. Tâm trí anh tràn ngập hình ảnh của Jaejoong, trái tim anh không ngừng lặp lại từ xin lỗi rồi lại tự xỉ vả bản thân bây giờ câu nói đó có ích gì. Nhưng… ngoài việc như vậy, Yunho không biết nên làm gì bây giờ.

_Ah, hôm nay hình như có chương trình kết nối trái tim ấy, em rất thích nghe – Chaerim bối rối nhìn Yunho khi anh không quan tâm cô, hướng mắt bảo tài xế mở radio để phá vỡ không khí nặng nề trong ngày cưới, Chaerim nghĩ rằng cần phải có một tiếng động nào đó để cô biết rằng không có khoảng cách giữa cả hai.

“_Xin chào quý khán thính giả, tôi là Yoo Jae Suk, chủ trì tiết mục Kết Nối Trái Tim trên làn sóng 98.6 mgh, chương trình được phát sóng định kỳ vào thứ bảy và chủ nhật hàng tuần lúc chín giờ ba mươi sáng. Ah, trước khi tiếp tục chương trình, tôi xin phép được gởi thông báo đến Kim Jaejoong, con trai của Kim Jae Wook và bà Kim Ok Bin, cậu ở đâu xin về gấp, ông Kim Jae Wook vì quá lo lắng cho cậu nên bệnh tim đã tái phát, đang trong giai đoạn nguy hiểm, nếu cậu xem được tin tức này xin hãy đến Trung tâm chẩn đoán và điều trị tim mạch Seoul để gặp người thân, xin nhắc lại, Kim Jaejoong, con trai của Kim Jae Wook và bà Kim Ok Bin, cậu ở đâu xin về gấp, ông Kim Jae Wook vì quá lo lắng cho cậu nên bệnh tim đã tái phát, đang trong giai đoạn nguy hiểm, nếu cậu xem được tin tức này xin hãy đến Trung tâm chẩn đoán và điều trị tim mạch Seoul để gặp người thân. Và bây giờ, tôi xin mời vị thính giả đầu tiên, chào bạn… ah….”

_Bác Kim, tua lại đoạn trước cho tôi- Yunho vội nói khi bên tai là thông báo nhắc đến tên Kim Jaejoong, có phải là Kim Jaejoong?

_Anh ah, anh làm gì vậy, chương trình này hôm nay chán quá, em không muốn nghe nữa, bác Kim ah, tắt đi.- Chaerim vội nói khi cô nghe thông báo tìm Jaejoong, chắc chắn là Kim Jaejoong.

Nụ cười gượng gạo trên gương mặt xinh đẹp trở nên khó coi hơn bao giờ hết khi Yunho vẫn bỏ qua lời nói của cô mà mở lại đoạn thông báo đó, gương mặt một giây trước vẫn còn vô hồn, vẫn còn lạnh nhạt với mọi thứ xung quanh lại biến đổi ngay sau khi  nghe tin về Jaejoong. Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt góc cạnh, ánh mắt hàm chứa yêu thương, cưng chiều, bao dung và lo lắng đánh thẳng vào tâm trí Chaerim một đòn chí mạng.Tư vị ghen tỵ lẫn ganh ghét một lần nữa đeo bám Chaerim, Kim Jaejoong, thằng nhóc ấy nhất quyết phá hoại cuộc hôn nhân này dù không thể  có mặt tại lễ đường sao? Cô thua kém cậu ở chổ nào? Cô không trẻ trung ư? Không tài năng ư? Không có bản lĩnh hay không đủ tình yêu thương dành cho Yunho? Tất cả những thứ đó, Chaerim luôn tin rằng cô hơn Jaejoong gấp nhiều lần, Jaejoong có thể đánh đổi cả tuổi trẻ chỉ để đứng phía sau trợ giúp Yunho không? Cậu đã từng chấp nhận trở thành một kẻ vô gia cư khi thế chấp tất cả tài sản cho ngân hàng để giúp Yunho vực dậy công ty chưa? Cậu có thể bất chấp mọi thủ đoạn để răng đe chính mình, kiềm hãm lại lòng tham quyền lực mà chấp nhận ở phía sau anh mãi mãi chưa? Những thứ đó cô đều đã và đang làm, Jaejoong một chút cũng không thể bằng cô được, một chút cũng không thể!

_Dừng xe! Dừng xe lại.

_ Yunho ah!- nắm chặt lấy cánh tay Yunho khi anh vừa mở cửa xe, không thể được! cả hai chỉ vừa bước ra khỏi nhà thờ sau lễ thành hôn, cô chỉ mới được làm vợ anh không đầy nửa tiếng nhưng anh lại vì một kẻ xa lạ mà bỏ vợ mình lại sao?- đừng đi!- giọng Chaerim nghẹn lại, cô không muốn, Yunho, người đàn ông này là của cô.

_ Chaerim ah, anh không thể…. Jaejoong, anh phải đi gặp Jaejoong, em ấy bỏ nhà đi em hiểu không? Không đến tìm Yoochun cũng không liên lạc với anh, Jaejoong sẽ đi đâu chứ, anh phải đi tìm em ấy.- Yunho nói, trong lòng anh nóng như lửa thiêu mỗi khi nghĩ đến Jaejoong của anh đang ở nơi nào đó mà mọi người đều không thể nhìn thấy, đều không thể tìm kiếm cũng không thể bảo vệ, anh sẽ chết mất nếu Jaejoong có chuyện gì không tốt, nhất định anh sẽ chết mất.

_Còn em, Yunho ah, em là vợ anh mà!- Chaerim đanh mắt, cô nắm thật chặt tay Yunho, cô nhất định không buông tay.

_Xin lỗi….

Gạt mạnh tay Chaerim ra khỏi tay mình, Yunho bước nhanh ra xe và đón taxi trước khi Chaerim kịp đuổi theo, anh biết điều đó là không công bằng với Chaerim nhưng… bỏ mặt Jaejoong… anh không làm được.

“Alo”

_ Jaejoong bỏ nhà đi bao lâu?- giọng Yunho trầm xuống một cách đáng sợ khi gọi điện cho Yoochun, trong anh là cơn giận đang cố kiềm ném, Yoochun, người bạn thân hai mươi năm của anh, hắn tất phải hiểu rõ anh sẽ lo lắng cho Jaejoong bao nhiêu, anh sẽ tìm kiếm cậu và bảo vệ cậu nhưng tại sao lại không nói việc cậu bỏ đi cho anh biết, anh giống như một thằng ngốc nhiều ngày qua trong khi người anh yêu lại không rõ như thế nào.

“Hai hôm rồi…”

_Mày định giấu tao đến bao giờ nữa? TẠI SAO KHÔNG NÓI CHO TAO BIẾT?- Yunho hét lên không kiềm chế.

“Nói cho mày biết? Để làm gì? Tao nhắc một lần nữa cho mày biết, hiện giờ mày đã là người đàn ông có vợ rồi, mày với nó đã chấm dứt, không còn gì cả. Tao cũng không hy vọng nó biết việc này”- Yoochun cũng không thể kiềm chế mà quát lại, bị kiềm kẹp trong những chuyện này đầu hắn như muốn nổ tung, tất cả rắc rối đều không có cách giải quyết, dường như trước mặt hắn và gia đình nhỏ của anh chị hắn là ngõ cụt không lối thoát, không thể tiến tới, càng không thể rút lui.
_VẬY MÀY ĐỊNH GIẤU MỌI THỨ VỚI TAO SUỐT ĐỜI? TAO CÓ LỖI VỚI JAEJOONG THÌ ĐÍCH THÂN TAO SẼ NÓI VỚI JAEJOONG VÀ NHẬN LỖI VỚI EM ẤY, TAO KHÔNG MUỐN BỊ ĐỐI XỬ NHƯ THẾ NÀY.- nắm chặt nắm tay, Yunho nhíu mày chịu đựng cơn đau khủng khiếp trong lòng ngực, nghĩ về Jaejoong, nghĩ về những khi cậu không có gia đình hay bất cứ ai bên cạnh trong những ngày qua, tim anh lại từng hồi co rút, tắt nghẹn và không thể thở nỗi. Jaejoong của anh, tình yêu bé nhỏ của anh đã phải chịu bao nhiêu tổn thương ở bên ngoài, Jaejoong quá trong sáng để có thể sinh tồn ở nơi phồn hoa bậc nhất đất nước.

_Tao đang trên đường đến bệnh viện, nếu tao nghe được thông tin này thì chắc chắn Jaejoong cũng sẽ nghe được, chắc chắn em ấy sẽ đến đó- lấy lại bình tĩnh, Yunho trầm giọng.

“Tao cũng mong như vậy.. tốt nhất là nó không biết chuyện của mày, nếu nó biết…. nhất định nó sẽ chết.”

Gát máy, câu cuối cùng của Yoochun như đòn chí tử giáng vào lo lắng của Yunho, cúi người ôm lấy đầu mình, Yunho liên tục nghĩ đến những nơi Jaejoong có thể đến, dự đoán cậu sẽ làm gì và cũng luôn mong rằng cậu vẫn chưa đến tìm anh từ khi bỏ nhà đi.

Jaejoong đã nhìn thấy….

Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu Yunho như trừng phạt cho sự phản bội của anh, Yunho thừa nhận bản thân quá ích kỹ và quá hèn nhát, anh không thể như Jaejoong mà bất chấp mọi thứ để đến với người yêu, anh cũng không thể từ bỏ tất cả như cậu và chính vì thế, ngay lúc này anh thấy bản thân thật đáng để nhận lấy cái tát từ Jaejoong, nhận lấy nguyền rủa của cậu.

Seoul Hospital, khoa tim mạch

“XOẢNG!”

_Ông không ăn làm sao có sức được chứ? Bác sĩ nói ông có dấu hiệu suy tim rồi, đừng có bướng nữa!- bà Kim lo lắng nhìn ông Kim khi Yoochun đang nhặt lấy mảnh vụn của bát cháo nóng ông vừa làm rơi- ông muốn chờ Jaejoong về thì phải ăn uống cho lại sức.

_Ai thèm chờ thằng con bất hiếu đó? Nó tốt nhất là chết luôn ở ngoài kia, bằng không, nó mò về thì tôi cũng đuổi nó hoặc giết chết nó cho khỏi nhục nhã cái nhà này. Chỉ vì nó mà tôi không dám nhìn mặt ai nữa, bây giờ còn bày đặt bỏ nhà đi, bây giờ thế nào, thằng kia đi lấy vợ, nó có cái gì nữa?

Ông Kim tức giận quát lớn, căn phòng vang lên những tiếng nóng giận của ông khiến kẻ bên ngoài không ngừng run rẩy lẫn ê chề cho những quyết định của mình. Jaejoong nép chặt vào tường, trong một giây ngắn ngủi trước đó, cậu đã chạy thật nhanh, đã muốn đi đến bên ông, quỳ xuống và xin tha thứ cho những điều mình làm và hối hận bởi sự dại dột của chính mình. Nhưng, cũng trong một giây đó, cậu nghe những lời trách móc, oán hận của ông dành cho đứa con không biết suy nghĩ, rằng ông sẽ không chấp nhận cậu, cuộc sống êm ấm trước đó đã không thể quay lại nữa.

_Ông nói cái gì thế, nếu nó đến và nghe những lời đó của ông, nó có dám gặp ông nữa không?- bà Kim quát nhẹ, bà thật sự rất giận Jaejoong nhưng cũng không đồng tình với những lời của chồng mình khi nãy, bà không muốn gia đình nhỏ của mình cứ thế mà ly tan như thế này, bà thật sự không muốn nghĩ đến điều đó.

_Nó nghe được thì càng tốt, tôi cũng không có đứa con như nó. Cứ thế mà đi luôn đi cũng được!- ông Kim cứng miệng nhưng giọng nói đã nhỏ đi vài phần, ông chỉ là tức giận, thật sự, điều ông mong muốn nhất bây giờ chính là nhìn thấy đứa con trai nhỏ an toàn đứng trước mặt mình, ông đã nghĩ, ông sẽ tha thứ cho cậu và sẽ yêu thương cậu như đã từng. Gia đình, tình thân không phải muốn bỏ là bỏ, muốn tuyệt là tuyệt được.

Rất tiếc, lời đã nói ra cũng không thể rút lại được, những điều đã nghe thấy cũng không thể xem như chưa nghe gì

Bàn tay tái nhợt che kín đôi môi không ngừng run rẩy, nước mắt từng giọt từng giọt thấm ướt gương mặt vốn đã tiều tụy nhiều của Jaejoong, cậu không thể về nữa, thật sự không thể về nữa.

Vội tránh đi khi hình ảnh quen thuộc lướt qua mắt, là Yunho trong bộ lễ phục sang trọng đang vội vã chạy nhanh vào phòng bệnh, tiếng khép cửa  nặng nề vang lên, khi Jaejoong kịp lưu lại hình ảnh cha mình đang nằm trên giường bệnh.

_Jung Yunho! Jaejoong đâu, sao nó không đến cùng cậu?- ông Kim ngồi bậc dậy ngay khi nhìn thấy Yunho chạy vào phòng mình, ông  vội vã nhìn phía sau nhưng ngoài khoảng không đang hẹp dần, ông không còn thấy ai phía sau, cho đến khi cánh cửa khép lại hoàn toàn.

_ Jaejoong… em ấy vẫn chưa đến sao?- Yunho hoảng loạn nhìn xung quanh, anh thật mong có thể nhìn thấy cậu vẫn an toàn- em ấy không đến tìm con….

_Con? Cậu xưng con với người chỉ hơn cậu vài tuổi?- ông Kim cười mỉa mai- tôi không dám nhận  đâu

_Anh hai, đừng như thế nữa, điều quan trọng là Jaejoong không đến, hoặc nó đã đến nhưng không dám vào- Yoochun nhìn ra cửa.

_Tại ông hết, nếu nó đến và nghe mấy lời khi nãy của ông, làm sao nó dám gặp ông đây, làm sao nó dàm vào hả!- bà Kim lo lắng mở cửa phòng, đôi mắt già nua cố mở thật to để nhìn rõ những nơi Jaejoong có thể lánh mặt nhưng đối diện với bà chỉ là những y tá vội vã cùng những con người xa lạ, không có Jaejoong.

Jaejoong thật sự đã không ở đây, cậu đã rời đi ngay khi nhìn thấy Yunho vội vã vào phòng bệnh.

………

Hoảng loạn, mệt mỏi, thất vọng, quá nhiều cảm xúc trong lòng Jaejoong bây giờ, uống cạn chai rượu vừa mua, lần đầu tiên cậu uống thứ nước cay nồng và đắng chat này nhưng lại không hề cảm thấy khó chịu, dường như nỗi đau chồng chất khiến cậu không thể cảm nhận bất cứ mùi vị gì ngoài tư vị của chính mình.

Lau nhanh nước mắt, Jaejoong không muốn khoscm cậu không muốn yếu đuối như thế này nhưng ngoài việc rơi nước mắt trong bế tắc, Jaejoong không biết bản thân phải đi về đâu, phải làm gì để đối mặt với cuộc sống không có gia đình, không có Yunho, không có tình yêu thương của mọi người nữa. Jaejoong cảm thấy cậu sẽ chết, nhất định cậu sẽ chết.

_Hi nhóc.

Đôi giày da dừng chân trước mặt Jaejoong, cậu mịt mờ nhìn hình ảnh của người phía trước, giọng nói này rất quen, dường như cậu đã từng nghe rồi

_Quên sao? Hay là say quá nên không thấy tôi hả? – Soro châm cho mình điếu thuốc lá, phả vào gương mặt đã say của Jaejoong rồi lại cười mỉa nhìn cậu, một con cờ tốt như vậy, làm sao gã bỏ qua đây- Yunho khiến nhóc ra nông nổi như thế, hắn ta phản bội cậu, khiến cha mẹ cậu từ bỏ cậu, bản thân lại kết hôn với người khác, phản bội cậu, hắn rất đáng nhận sự trừng phạt đúng không?- Soro thì thầm vào tai Jaejoong- Nếu cậu cứ như thế này, cậu  sẽ chết, còn Yunho, anh ta sẽ không biết đến sự tồn tại của cậu, sẽ sinh con với người khác và đá cậu vào quá khứ của anh ta. Cậu hy sinh cho anh ta nhiều như thế mà anh ta lại đẩy cậu vào ngõ cụt thế này, anh ta phải bị trừng phạt, phải đau khổ, đúng không?

Phải chịu sự trừng phạt! đúng rồi, anh ta phải trả giá…

Jaejoong im lặng, nhưng từng câu Soro rót vào tai như chất độc kích thích hận thù vốn không tồn tại trong lòng Jaejoong. Cậu chưa bao giờ hận Yunho, khi thấy anh cùng Chaerim, khi thấy anh trong lễ đường, ngoài đau lòng và cảm giác bị lừa dối, bị phản bội, cậu vẫn chưa bao giờ khởi lên ý niệm trả thù, chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân sẽ hận và trừng phạt anh như vậy.

Nhưng… chỉ với câu nói của Kim Soro, thù hận xuất hiện, Jaejoong càng nghe, cậu càng hận, hận người đàn ông mà cậu đã tin tưởng, hận anh phản bội lại niềm tin, phản bội lại tình yêu và cũng khiến cậu không thể trở về nơi đã từng thuộc về cậu.

_Đúng rồi, hãy nhớ rõ cảm giác ngày hôm nay, cậu hận anh ta như thế nào, hãy nhớ thật rõ. Nếu muốn khóc, hôm nay hãy khóc thật nhiều đi, vì ngày mai… tôi sẽ giúp cậu trả thù, tôi sẽ giúp cậu trừng phạt Jung Yunho.

End chap 36

[Long fic] 2040 (C35)

Posted on

Chap 35

Kim Soro, tôi đồng ý, nhưng với điều kiện, số cổ phần tôi đang có vẫn là của tôi, anh không được động đến”

“Được thôi em yêu, sẵn tiện, em mặc áo cô dâu rất đẹp đó!”

Tiếng nhạc du dương vang lên khi Chaerim trong bộ váy cưới kiêu sa đi vào lễ đường, những âm thanh quen thuộc cứ réo rắc khiến lễ đường vốn đã rất linh thiêng lại càng thêm trang nghiêm và sang trọng hơn bao giờ hết. Chaerim cúi đầu, qua lớn khăn voan, cô nhìn thấy Yunho trong bộ vest đen lịch lãm, dáng người cao gầy của anh dường như được thượng đế điêu khắc thật tỉ mỉ, mọi đường nét trên gương mặt anh lại hoàn hảo đến không tưởng. Tạm quên đi những oán niệm với Kim Soro, thời khắc này, Chaerim chỉ muốn đắm chìm mãi mãi.

Cảnh tượng này, Yunho đón cô trên lễ đường không biết đã xuất hiện trong mơ bao nhiêu lần, những lúc đó, Chaerim luôn tưởng tượng cảm xúc của mình sẽ như thế nào, vui đến phát khóc hay là hạnh phúc đến không nói nên lời? Không phải! Tất cả những điều đó không phải cảm giác của cô lúc này, đó dường như là niềm hạnh phúc đến mức cô chỉ có thể liên tục cảm nhận, liên tục tận hưởng và mong rằng thời khắc đó là vĩnh hằng.

Trên lễ đường, Yunho xoay người nhìn Chaerim đang chậm tiến về phía mình, hôm nay cô xinh đẹp trong bộ váy cưới tinh khôi, dáng người thướt tha theo từng nhịp bước, mọi người bên dưới đều trầm trồ khen ngợi nhan sắc của cô, không ngừng chúc cho đôi vợ chồng trẻ này thật nhiều may mắn và hạnh phúc, nhưng Yunho không cảm thấy niềm hạnh phúc đó, anh theo dõi bước chân cô như một điều bắt buộc phải làm trước quá nhiều người thân và cả đối tác công ty, anh âm thậm tự vả chính bản thân mình, anh là kẻ phản bội, Jaejoong đã vì tình yêu này mà tranh đấu nhưng còn anh lại bỏ cuộc. Yunho biết từ thời khắc này, anh không còn đủ tư cách nhìn thằng vào Jaejoong, không đủ tư cách để nói chuyện và yêu thương cậu nữa. Với một kẻ phản bội mà nói, yêu là một điều quá xa xỉ rồi.

Bàn tay nắm chặc, Yunho muốn rời khỏi nơi đầy rẫy những lời chúc tụng sáo rỗng này, anh bổng dưng muốn trốn chạy thật xa, không muốn nghĩ về bất cứ điều gì nữa. Có phải khi con người càng từng trải, càng già dặn thì họ càng có nhiều thứ phải lo lắng, phải suy nghĩ và sợ mất mát. Yunho nghĩ quá nhiều, cũng lo lắng quá nhiều những hậu quả mà anh sẽ tạo ra trong một phút nông nổi. Anh đã từng nghĩ, nếu anh bất chấp đưa Jaejoong về nhà, bất chấp mà cưới cậu, chăm sóc cậu thì chuyện gì sẽ xảy ra, hoặc nếu anh đứng ra đối đầu với chính ba mẹ của anh để có thể đường hoàng đưa Jaejoong về nhà, trực tiếp phản kháng lại sự phản đối của cha mẹ Jaejoong, chuyện gì sẽ xảy ra? Yunho đã từng suy nghĩ về điều đó và cũng nghĩ về tương lai của nó nhưng trăm ngàn lần anh cũng không nghĩ rằng có một ngày, anh chính là kẻ phản bội Jaejoong mà đứng trong lễ đường trang nghiêm này mà kết hôn với một người khác không phải cậu.

Jaejoong ah, anh xin lỗi…. anh thật sự xin lỗi… Jaejoong ah, anh yêu em, anh yêu em! Anh yêu em.

Trái tim hướng về cậu thì sao? Tâm niệm câu yêu cậu thì sao? Cuối cùng, anh vẫn phản đứng đây, vẫn phải đối diện với người sắp trở thành”bà Jung” của tập đoàn lớn nhất nhì Hàn Quốc.

…………

Dối trá! Jung Yunho, anh là kẻ dối trá!

Không biết từ khi nào, Jaejoong đứng đó với đôi mắt đỏ căm phẫn cùng tổn thương vô hạn mà nhìn vào đám đông đang không ngừng vỗ tay chúc mừng đôi vợ chồng trẻ. Bàn tay nắm lại thành quyền, móng tay sắc nhọn cắm vào da thịt rướm máu, từng giọt tanh tưởi nóng hổi rót vào lòng cậu từng hồi đau đớn rồi vỡ nát.

Jaejoong vẫn không thể khóc!

Jaejoong không nghĩ rằng, gần hai mươi năm cậu có mặt trên đời này, có một ngày, cậu đau đớn đến mức không thể khóc, không thể cười, không thể làm gì ngoài việc đứng nhìn những thứ đã từng xảy ra trong giấc mơ màu hồng của cậu, chỉ tiếc, nhân vật chính ở hiện thực không giống như trong mơ, kẻ đang bước vào ngưỡng cửa hạnh phúc đó không phải cậu, trái lại, kẻ phải chịu đựng từng cơn sóng dữ của tổn thương và phản bội, kẻ phản gắng gượng để bản thân không sụp đổ, bi ai thật, chính là Kim Jaejoong, chính là cậu.

Tại sao anh không giữ lời hứa, Jung Yunho? Tôi đã đánh đổi cả gia đình để đến với anh… tôi đã đánh đổi rất nhiều thứ…. Rất nhiều thứ….

Jaejoong chịu không nổi nữa, từng tế bào trong cơ thể đều kêu gào vì tổn thương, Jaejoong bước về phía trước, đôi chân không ngăn được mà run rẩy nhưng vẫn không chậm lại một nhịp. Con người phản bội đó, cậu muốn hỏi tại sao? Cậu muốn biết vì sao anh không giữ lời hứa, rằng suốt thời gian qua, đã có lúc nào anh yêu cậu thật sự? đã có lúc nào những lời hứa đó không sáo rỗng? Cậu muốn hỏi anh, ít nhất một lần thôi, thật lòng với cậu?

“Soạt”

Dừng chân, mũi giày đen bóng đang chắn trước mặt cậu.

Jaejoong không buồn ngẩng đầu, cậu tránh đường để tiếp tục tiến vào nhưng mũi giày đen bóng đó lại một lần nữa không cho cậu vượt qua ranh giới vô hình đã được định sẵn.

_Làm ơn tránh đường.- kiềm chế giọng nói nghẹn ngào của mình, Jaejoong nói.

_Cậu là Kim Jaejoong?

Ngẩng đầu, Jaejoong nhìn người đàn ông đối diện mình, một người cao lớn và từng trải trong bộ vest đen được may cầu kỳ, Jaejoong không biết về những món hàng hiệu đắt tiền, cũng không biết về chất liệu vải như thế nào là cao cấp nhưng cậu vẫn biết người này không phải tầm thường, ít ra….không cùng thế giới của cậu.

_Cậu đúng là Kim Jaejoong? Ha ha ha, không cần phải nhìn tôi như nai con như vậy, dù sao cậu cũng không được vào trong.

Kim Soro cười giễu cợt, gã không nghĩ kẻ khiến Chaerim lo lắng đến mất ăn mất ngủ lại là đứa trẻ non nớt này. Kinh nghiệm của một kẻ dày dạn tình trường như gã đã tưởng tượng đó phải là một kẻ rất sắc sảo, vừa lạnh lùng nhưng cũng vừa cuốn hút mới có thể khiến cô e dè đến mức nhờ gã ra tay giúp đỡ.

Thật không ngờ… là Chaerim đang giễu cợt gã hay mắt nhìn người của Yunho có vấn đề đây ?

_Chú…. Chú là ai ? tôi không biết chú…- Jaejoong kinh hãi nhìn người đàn ông đối diện mình, tuy rằng cậu đang rất căm phẫn nhưng ở Kim Soro lại tỏa ra ba khí đen tối khiến người khác phải e dè, Jaejoong theo bản năng mà lùi về sau vài bước, cậu muốn giữ khoảng cách với người này.

_Chú ? Ya, tôi còn trẻ thế này mà nhóc đã gọi tôi là chú rồi ?- Soro hứng thú muốn đùa giỡn với chú nai con này, phải nói rằng, tiếp xúc với thế giới thực tế quá lâu để gã có thể nhìn thấy những con nai thật sự như thế này, đây thật sự là rất hiếm nha.

_Tôi có việc, làm ơn tránh đường…

_Nhóc muốn vào đó ?- Soro chỉ tay về cổng chính của nhà thờ, nơi những tiếng đàn vẫn réo rắc từng tiếng vang quen thuộc nhưng lại khiến lòng người thấy não nề, cả Kim Soro, cả Kim Jaejoong- Tôi nói rồi, nhóc không vào đó được.- nhanh chóng ổn định cảm xúc của mình, Soro lại bày ra vẻ mặt đểu cáng để dọa Jaejoong.

_Sao… sao…

_Nhóc muốn hỏi sao tôi lại biết chứ gì ? thì là Jung Yunho nói với tôi, có lẽ ngày cưới của nó sẽ bị một tên nhóc tên Kim Jaejoong phá đám nên nhờ tôi đứng đây quan sát dùm thôi. Nó không muốn lễ cưới của nó bị phá đám.

_Phá…phá…đám ?- Jaejoong không dám tin mà nhìn Kim Soro, là Yunho nhờ gã ? Yunho đã biết chắc chắn cậu sẽ tìm đến nên mới nhờ gã cao lớn này đứng ở đây để ngăn cậu ?

_Nhóc à, thật ra chỉ là tình vài đêm thôi mà, nó cũng đã chu cấp cho nhóc nhiều rồi, thôi, đến đây là kết thúc đi, nó còn phải lấy vợ, sinh con, còn nhiều việc phải làm lắm chứ không có thời gian chơi cút bắt hay diễn trò tình anh tình em với nhóc đâu, trước khi tôi dùng biện pháp mạnh thì nhóc hãy về đi, có lợi cho đôi bên thôi, nếu nhóc muốn thêm tiền, tôi có thể nói với Yunho, nó sẽ cho cậu một tấm séc thỏa đáng.

Jaejoong sọ hãi lùi về phía sau, không phải cậu sợ cái bá khí của Soro, cũng không phải thái độ như những gã hay tán tỉnh người khác mà vì những điều mà gã vừa nói. Jaejoong không nghe lầm, Yunho đã biết cậu sẽ đến đây mà cho người chuẩn bị sẵn ? Những lời nói làm ấm lòng của anh đều là giả dối sao ? Những lo lắng làm cậu cảm động cũng chỉ là thoáng qua thôi sao ? Bây giờ, như con thú đói đã chén sạch con mồi, trở nên no căng rồi lại vức bỏ bộ xương đầy máu của con vật nhỏ bé đó mà không thương tiếc gì sao ? séc ? là tiền ? Tiền của anh thật nhiều nhưng anh có trả nổi cái lần đầu tiên cậu trao cho anh không ? có trả nổi cho những giọt nước mắt cậu đã khóc vì anh không ? Tiền của anh có thể hàn gắng những vết thương đang không ngừng nứt toát, không ngừng loang lỗ bên trong tâm hồn của cậu không ?

Jaejoong hướng mắt nhìn về giáo đường, nơi đó tràn ngập ánh nắng lấp lánh như chính cuộc sống của Yunho  bây giờ, còn cậu, đứng ở một nơi không ai để ý, nơi mà ánh nắng ấm áp không thể chíu rọi mà thay vào đó là từng hồi mây đen, từng cơn gió lạnh cứ đổ ập lên đôi vai đã run rẩy kịch liệt như thế.

Còn nơi nào trong trái tim Jaejoong chưa bị Yunho giày xéo nữa ? Còn nơi nào trong tâm hồn cậu không bị anh phá hủy tan tành ?

_Tránh ra…- Jaejoong nghiến răng, tuyệt vọng đã khiến cậu không thể khống chế bản thân mình nữa rồi, cậu muốn đi đến đó, muốn nhìn vào kẻ đã chiếm trọn tình cảm đầu đời của cậu và nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi anh có vui không khi bóp chết một linh hồn như cậu ?

_Hey  hey hey, nhóc con, tôi đã bảo là không được vào cơ mà ?

_Tránh ra ! Tránh ra ! TRÁNH RA ! TRÁNH RA !

Không quan tâm đến bất cứ điều gì, giờ phút này, thứ duy nhất còn tồn tại trong cậu chính là trái tim bị tổn thương cùng quá nhiều câu hỏi tại sao, tại sao tại sao.

_Ya ya ya, nhóc mà cứ như thế thì đừng trách tôi làm nhóc bị thương đấy nhá !

« CHÁT ! »

_CÚT RA CHO TÔI !

Bên má Soro nóng rát in rõ năm ngón tay của Jaejoong, gã điên tiết giật lấy tay cậu, tên nhóc này thật sự đã chọc giận gã rồi.

_YA YA YA ! CẬU CHẠY ĐI ĐÂU HẢ ? ĐỨNG LẠI CHO TÔI !

Jaejoong không nghe, đôi chân cứ thế lao nhanh về phía trước, một chút nữa thôi, một chút nữa cậu sẽ vào lễ đường, sẽ không để Yunho đạt được ý định của mình, dù phá nát đám cưới này, Jaejoong cũng muốn hỏi anh tại sao lại lừa gạt tình cảm của cậu. Tình yêu rất thiêng liêng, nó không phải trò đùa để Yunho có thể thích thì lấy ra giải sầu, không thích thì lại vứt đi như miếng giẻ đã tả tơi được.

_JUNG… UMH ! UMH !

Jaejoong giằng co, cậu vùng vẫy trong gọng kiềm quá chắc chắn là Kim Soro, cậu đã đến rồi, chỉ một bước chân nữa thôi cậu sẽ bước vào lễ đường nhưng mốt bước đó cậu phải chờ đến bao giờ ? phải giằng co đến bao giờ mới có thể bước vào ?

_Suỵt ! ngoan ngoãn im lặng cho tôi !

……

_Park Chaerim, con có đồng ý lấy người đàn ông bên cạnh con- Jung Yunho làm người chồng hợp pháp và sẽ bên cạnh cậu ấy dù là hạnh phúc hay đau khổ, dù khỏe mạnh hay đau yếu không?

Tiếng của cha xứ vang lên, với rất nhiều người, giọng nói của Ngài ấm áp và rất hiền lành khi hỏi cô dâu trẻ điều quan trọng mà cô sẽ hứa trước Chúa nhưng với một người, tiếng nói của cha xứ không khác nào một chén muối xác lên những vết đâm vẫn còn chảy máu của cậu.

_Con đồng ý!

_Jung Yunho, con có đồng ý lấy người phụ nữ bên cạnh con- Park Chaerim- làm người chồng hợp pháp và sẽ bên cạnh cô ấy dù là hạnh phúc hay đau khổ, dù khỏe mạnh hay đau yếu không?

Đừng! đừng! làm ơn… Yunho ah…. Đừng!

Jaejoong mở lớn đôi  mắt nhìn về người đàn ông mà cậu đã dành tất cả tình yêu của đời mình, anh đứng đó, cách cậu bao xa? Không quá xa nhưng tại sao cậu vĩnh viễn cũng không bước đến được, vĩnh viễn cũng không thể chạm vào?

Trên lễ đường, Yunho vẫn im lặng với câu hỏi của cha xứ, để nói lên ba tiếng “Con đồng ý” thật sự quá khó khăn, cổ họng khô khốc tựa như kẻ lạc vào sa mạc nằm chờ chết, Yunho cúi đầu, anh không đủ dũng khí nhìn cha xứ, càng không đủ tự tin để nhìn đến Chúa Trời trên cao, không gian im lặng khiến mọi người đều thật sự lo lắng.

_Jung Yunho, con có đồng ý lấy người phụ nữ bên cạnh con- Park Chaerim- làm người chồng hợp pháp và sẽ bên cạnh cô ấy dù là hạnh phúc hay đau khổ, dù khỏe mạnh hay đau yếu không?- cha xứ lặp lại một lần nữa câu hỏi của mình.

_ Yunho ah….

Chaerim nắm chặt bó hoa trên tay mình, cô hồi hộp đến mức không thể thở nổi, tại sao Yunho vẫn do dự, chẳng phải anh đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với cô sao? Chẳng phải anh đã khẳng định điều đó rồi sao?

_Con… đồng ý.

Không được! không được! KHÔNG ĐƯỢC! KHÔNG ĐƯỢC!

Lễ đường vỡ òa trong tiếng vỗ tay và nước mắt của Jaejoong đến phút này cũng vỡ như chính cậu lúc này. Không có gì tuyệt vọng bằng việc chính tai mình nghe người yêu nói đồng ý kết hôn với một người khác trước mặt mình cả. Jaejoong đã âm thầm cho Yunho rất nhiều cơ hội, cậu đã thay anh biện minh rất nhiều lần để có thể cảm thấy rằng tình yêu của anh là thật lòng, nhưng bây giờ…. Cậu dùng cái gì để dối mình nữa đây? Dùng cái gì để thôi miên chính mình bây giờ?

_Các vị bên dưới, dưới sự cho phép của Chúa, các vị có một phút để phản đối tình yêu của cặp đôi này, hoặc là đứng lên ngăn cản, hoặc là im lặng và chúc phúc họ mãi mãi. Một phút bắt đầu.

_UHM UHM UHM!…U…..UHM…..!!!!!!!!!!!!

Jaejoong gào thét trong tuyệt vọng, Kim Soro đã kéo cậu ra khỏi cửa lớn và ép cậu thật chặt vào tường, bàn tay gã to lớn che đi những tiếng phản đối nghẹn ngào. Vùng vẫy, giằng co để thoát ra  mà phản đối nhưng với cậu, việc duy nhất có thể làm là giành giật từng giây đang trôi qua, hoặc là phản đối, hoặc là im lặng mãi mãi, cậu không muốn im lặng, cậu không muốn chúc phúc!

_Một phút đã qua, không ai phản đối. Dưới sự chứng kiến của Chúa, từ giây phút này, hai con chính thức là vợ chồng, hãy trao nhẫn cho nhau đi.

Xong rồi, tràn vỗ tay của đám đông đã kết thúc lời cầu nguyện của Jaejoong, làm sao Chúa có thể lắng nghe và giúp cậu phá hủy cuộc hôn nhân trong mơ này được? Jaejoong mệt mỏi quá nhưng cậu lại không thể nghỉ ngơi khi sự thật vẫn ám ảnh cậu như vậy.

_Xong rồi, người ta cũng đã lấy vợ rồi, nhóc còn muốn cái gì đây? Nhóc thật hung dữ!- Soro thở nhẹ nhỏm, tên nhóc này thật khó đối phó mà.

Lại một tràng vỗ tay nữa vang lên, đám đông chen chút nhau bước ra ngoài để đón đôi vợ chồng trẻ ra xe để hướng về tổ ấm của họ, Jaejoong ở phía sau, cậu càng lúc càng bị đẩy lùi, lại một lần cố gắng bước đến nhưng lại bị Soro mạnh mẽ kéo về sau, cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông của mình nắm tay một người khác, chỉ có thể lặng lẽ mà dõi theo bước chân họ….

“Phập!”

_YA! TÊN NHÓC NÀY!

Soro đau điếng ném mạnh Jaejoong về phía trước khi cậu cắn chặt lấy tay gã, Jaejoong không quan tâm bùn đất trên người, cậu như một con sóc mà len lỏi vào đám đông, cố gắng tìm cho mình một lối đi nhanh nhất, cậu muốn hỏi anh cho rõ một lần nữa, hỏi anh vì sao lại xem cậu như một món hàng, hỏi anh tại sao lại đối xử với cậu như vậy.

Không kịp!

Cửa xe đã khép chặt và lăn bánh, Jaejoong chạy theo, cậu không ngừng gọi anh, không ngừng kêu  gào cái tên đã khiến bản thân nếm trải quá nhiều ngọt đắng, Jaejoong không cam tâm, cậu thật sự không cam tâm.

_JUNG YUNHO! JUNG YUNHO! ANH ĐỨNG LẠI, ĐỨNG LẠI! ĐỨNG LẠI!

Liếc nhìn kính chiếu hậu, gương mặt Chaerim đanh lại khi nhìn thấy kẻ vẫn ngoan cố đuổi theo xe bằng đôi chân trần, nghiêng người che đi tầm mắt của Yunho, cô không muốn tên nhóc đó phá hoại thời khắc này, chỉ còn một phần trăm nữa thôi, cô sẽ là người nhà chính thức của Jung Yunho, cô không muốn một phần trăm đó vì cậu mà tan tành được.

_Hình như…

_Anh mệt sao?- Chaerim ngắt nhanh lời Yunho- chúng ta nhanh về nhà được không? Em cũng thấy không khỏe lắm, bác Kim ah, bác có thể chạy nhanh hơn không?

_vâng ạ.

Xe tăng tốc, bỏ lại phía sau một người vẫn ngoan cố đuổi theo.

_JUNG YUNHO! TẠI SAO? ANH LÀ ĐỒ PHẢN BỘI, TÔI ĐÃ LẦM ANH RỒI, JUNG YUNHO! TÔI LẦM ANH RỒI! AAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Jaejoong suy sụp khụy xuống đường, cậu nức nở cho chính mình, tự vả chính mình ngu ngốc mà yêu Yunho nhiều như vậy, thấy không, dù cậu có gọi bao nhiêu lần, dù cậu có chạy trên đôi chân trần đến rướm máu thì Yunho vẫn không ngoảnh đầu lại, với anh, cậu đã không còn đủ hứng thú để níu giữ anh nữa rồi.

Chìm đắm trong đau thương của chính mình, Jaejoong chợt nghe thấy tên của mình được phát  ở đâu đó trên con đường này, là ai? Ai gọi cậu?

“Kim Jaejoong, con trai của Kim Jae Wook và bà Kim Ok Bin, cậu ở đâu xin về gấp, ông Kim Jae Wook vì quá lo lắng cho cậu nên bệnh tim đã tái phát, đang trong giai đoạn nguy hiểm, nếu cậu xem được tin tức này xin hãy đến Trung tâm chẩn đoán và điều trị tim mạch Seoul để gặp người thân, xin nhắc lại, Kim Jaejoong, con trai của Kim Jae Wook và bà Kim Ok Bin, cậu ở đâu xin về gấp, ông Kim Jae Wook vì quá lo lắng cho cậu nên bệnh tim đã tái phát, đang trong giai đoạn nguy hiểm, nếu cậu xem được tin tức này xin hãy đến Trung tâm chẩn đoán và điều trị tim mạch Seoul để gặp người thân.”

_Cha? CHA!

End chap 35

[Long fic] 2040 (C34)

Posted on

Chap 34

Family restaurant.

Món beefsteak đã nguội lạnh nhưng Yunho và Chaerim dường như không quan tâm nhiều, cả hai dường như chìm đắm hoàn toàn trong những suy nghĩ riêng của chính mình, mỗi người theo đuổi một mục đích có thể ổn thỏa cho bản thân, đến khi nhận ra cũng là lúc chỉ còn họ ở nhà hàng, ngoài đường cũng không còn đông đúc nữa.

_Ah, anh xin lỗi.

_Không sao, em cũng vậy.

Bỏ dỡ bữa tối, Yunho và Chaerim lại ôm tâm sự của mình trở về nhà.

Read the rest of this entry

[Long fic] 2040 (C33)

Posted on

Chap 33

_ Ya Chaerim ah, nhớ đến buổi tổng duyệt nhá, tớ sẽ tranh thủ tìm người thế Minho, cậu đừng lo.

_Tớ không lo đâu, cậu ra tay thì còn gì phải lo nữa chứ. Tớ đi đây, sắp tới giờ học rồi.

_ Ok, bye. Tớ cũng phải đi đây, trễ giờ học của tớ rồi!

Chaerim mỉm cười nhìn HyunA vội vã chạy về lớp sau khi cùng nhóm thảo luận về buổi trình diễn chiều nay. Gom lại sách vở trên bàn, tiết dạy môn thống kê của thầy Cha cũng sắp tới, cô cần phải đến lớp sớm một chút. Bất cứ sinh viên của khoa Kinh tế đều hiểu rõ, đắc tội với thầy Cha là việc tồi tệ đến mức nào, tất nhiên, thầy ấy ghét nhất việc sinh viên đến muộn.

“Soạt”

Read the rest of this entry

[Long fic] 2040 (C32)

Posted on

Chap 32

_Chuyện này là sao ?

Yunho hờ hững nhìn tấm thiệp nhức mắt mà Yoochun và đặt mạnh xuống bàn, đã có thiệp mời rồi sao, bố mẹ anh chuẩn bị quá chu đáo rồi.

_Mày thề hẹn với cháu tao rồi bây giờ mày đưa thiệp cưới của mày và Chaerim cho tao ? – Yoochun tức giận nhìn người bạn thân của hắn, đã quen biết bao nhiêu năm, có lẽ đây là lần đầu tiên hắn thất vọng về anh nhiều như thế – Mày rốt cuộc xem cháu tao là cái gì ?

_Còn mày, mày xem tao là cái gì ? – Trả lời Yoochun bằng một câu hỏi, Yunho cũng muốn biết thực ra hắn xem anh là cái gì – Khi tao đến với Jaejoong, mày là người phản đối đầu tiên, cũng là người luôn khuyên tao buông tha cho Jaejoong, đến khi Jaejoong bị bắt về, mày cũng chính là người cảnh cáo tao không được về thăm em ấy, cũng chính là mày bảo tao quên em ấy đi. Bây giờ tao đưa thiệp cho mày, mày lại trách tao tại sao không chung thủy với em ấy, vậy mày xem tao là cái gì ? Rốt cuộc mày muốn tao như thế nào mới vừa lòng mày ? Chẳng phải việc tao cắt đứt với em ấy là điều mày muốn nhất sao ? Read the rest of this entry

[Long fic] 2040 (C31)

Posted on

Chap 31

Sân Bay Seoul

Hello Seoul, I’m back!

Nhìn lên bầu trời chói chang, Kim Soro dang tay hít một hơi thật sâu luồng không khí mà năm năm qua hắn không có cơ hội cảm nhận mặc cho ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh. Năm năm rồi, một thời gian quá dài để chờ đợi và nuôi dưỡng hận thù lẫn nỗi đau ngày nào. Hắn không thể chờ được nữa, cũng không muốn đợi kẻ không muốn thuộc về mình. Ngay bây giờ, Kim Soro hắn đã trở lại, hắn sẽ lấy lại tất cả những thứ đã từng thuộc về, lấy luôn những thứ không thuộc về mình trong quá khứ.

_Giám đốc Kim! Giám đốc Kim! Tôi ở đây! Tôi ở đây ah!

Thấp thoáng nhìn thấy tấm biển J.Co có ghi tên mình, Kim Soro nhếch môi, công ty mới thật rất nhiệt tình nha.

Read the rest of this entry

[Long fic] 2040 (C30)

Posted on

Chap 30

_Con với cái, nuôi nó lớn đến như thế, thương yêu nó đến như thế mà cuối cùng cũng không bằng thằng đàn ông bằng tuổi cha nó. Bà coi có tức không hả?

_Thôi đi, ông nói như thế có ích gì, ông bị lên máu đó, cẩn thận sức khỏe chứ.

_Tôi là tôi không chịu được, tôi tức quá.

_Thôi mà! Nó cũng về rồi mà, đừng nóng nữa.

Read the rest of this entry