WEBSITE CỦA YUNYUNJAEJAE AKA RỒNG

Đây là các trang mà Rồng đã tạo ra để dễ 8 và cập nhật, mọi người enjoy nhá. Với lại, mem đừng post fic lên wattpad nha vì tớ cũng có nick trên đó, tớ sẽ post cho mọi người đọc nhá

 http://yunyunjaejae.wordpress.com/

http://www.wattpad.com/user/yunyunjaejae

https://www.facebook.com/ngoc.vuu.50

TA ĐÃ TRỞ LẠI VÀ BẠI HOẠI HƠN XƯA HÁ HÁ HÁ

-RỒNG-

P/s: Tất cả các fic trong mục finished đều đã được chuyển lên thanh menu phía trên, mem chỉ cần click chuột vào từng fic mình muốn xem nhé, nó sẽ dẫn đến mục lục của fic đó luôn. Nhanh, gọn, lẹ~
Nếu mem sử dụng trình opera mini để xem fic trên di động thì bấm vào mục TRÌNH ĐƠN ở phía trên wordpress, các fic sẽ hiện ra để mem chọn lựa nhá.
Have fun babe~

Be Careful!!!

BE CAREFUL!!!

Author: Rồng aka yunyunjaejae

Disclaimer: They belong together

Paring: Yunjae

Rating: NC-17

Category: SA, yaoi, angst

Status: On-going

NOTE: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THỨ GÌ

(Fic của Rồng luôn thế, câu nói bất hủ)

Đôi lời editor aka TP: Thêm

Begin Again

Begin Again

Au: yunyunjaejae aka Rồng già

Disclamer: DBSK belongs together.

Parings: Yunjae 4ever~

Cagetory: cổ trang, fic ra đời theo giấc mơ chóng vánh cụa ta~

Rating: ++++

Waring: ….nothing …

Summary: Thêm

[Long fic] 2040 (C28)

Chap 28

_Ai dạy con sống như thế hả Jaejoong? Con có thật sự là Heo Sữa Quay của mẹ không? Chuyện này nếu để cha con biết, ông ấy sẽ tức mà chết!

Bà Kim giận dữ nhìn đứa con trai duy nhất của mình, lời cậu nói ra tựa như tiếng sét đánh ngang tai khiến bà nhất thời choáng váng. Nhìn cậu sợ hãi cúi đầu, tay bà vung lên lần nữa nhưng rồi lại hạ xuống, có đánh cũng không thể cứu vãn cái gì nhưng im lặng thì bà lại không thể hạ cơn giận này, nhất thời gương mặt đỏ lên vì kiềm chế.

_Khụ khụ khụ, bà đâu rồi? giờ này không  ngủ mà đi đâu?

_Àh, tôi đến ngay đây.

Tiếng gọi của ông Kim kéo cả hai thoát khỏi tình cảnh khó xử, bà Kim nhìn lại Jaejoong một lần nữa trước khi trở về phòng mình.

………..

_Khuya rồi mà bà đi đâu?- ông Kim khàn giọng nhìn vợ mình trở lại giường.

_Àh, tôi đi xem Heo Sữa Quay ngủ chưa thôi- bà Kim nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể

_Nó ngủ chưa?

_Ngủ rồi.

_Uh, ngày mai bà làm mấy món nó thích ăn nhất để dỗ nó. Hôm nay tôi giận quá mà lớn tiếng, chắc nó sợ lắm. Coi vậy chứ Heo Sữa Quay vẫn còn nhỏ, nó cũng dễ giật mình. Haizzzz, mong là nó ở đây thì quên chuyện thành phố đi.

_Uh, ông ngủ đi, thức khuya quá lại không tốt cho tim của ông.

Bà Kim chỉnh lại chăn cho chồng mình rồi cũng nằm xuống bên cạnh ông. Bà phiền muộn không thể ngủ được, Jaejoong đã cho kẻ hơn cậu quá nhiều tuổi lần đầu quý giá, tuy bà biết cậu sẽ không bị thiệt thòi nhiều nhưng suy cho cùng bà vẫn không thể tưởng tượng đứa con nhút nhát và ngoan ngoãn như cậu lại có thể phóng túng cho đi kẻ mà cậu chưa hiểu nhiều một cách hời hợt như vậy. Jaejoong biết gã đàn ông đó được bao lâu? Yêu anh ta được bao nhiêu mà đã bất chấp như vậy. Bà phải khắt khe hơn với cậu, phải ngăn lại trước khi quá muộn để cứu đứa con này.

Phòng bên cạnh, Jaejoong khụy sụp xuống sàn mà khóc, tiếng nấc vang lên khe khẽ giữa căn phòng nhỏ, hòa vào màn đêm u tịch là những giọt nước mắt đau khổ của mối tình đầu.

Yunho ah, em phải làm sao bây giờ? Mẹ biết rồi, mẹ sẽ ghét em mất, cha nếu biết, cha sẽ tức mà chết mất hu hu hu Yunho ah, em phải làm sao bây giờ….

………

Hai giờ sáng.

Yunho nhìn đồng hồ rồi lại nhìn ra ngoài, cảnh vật cứ thế lùi về phía sau, rời khỏi Seoul vẫn còn náo nhiệt, Yunho muốn nhanh chóng về Chungnam để gặp lại người mà anh yêu thương bằng cả cuộc đời mình. Chungnam xa xôi, quê của Jaejoong lại càng hẻo lánh, Yunho vẫn còn nhớ rõ hai mươi năm trước, khi lần đầu tiên anh đặt chân đến đấy, lần đầu tiên bế một sinh linh bé bỏng vừa mới chào đời mà không biết rằng đó chính là người không thể thiếu trong những năm sau này của anh. Nơi đó, cây cối xanh ngát, những ngôi nhà cách xa nhau chứ không san sát như ở thành phố phồn hoa này, đường hãy còn lắm bụi, người dân hãy còn chân chất lắm. Yunho nhớ rõ ngôi nhà cổ xưa của Yoochun, nhớ phòng mà Jaejoong còn bé luôn ngủ, anh nhớ hết, hai mươi năm tròn, những tưởng những ký ức đó đều đã theo thời gian mà trôi đi, vậy mà chỉ cần nhắm mắt lại Yunho vẫn có thể hình dung ra con đường trở về.

Xe lao nhanh như xé gió, Yunho vội vã rẽ lái ở khúc quanh. Anh không thể chờ nữa, một lần thôi cho anh mặc kệ tất cả những suy nghĩ nặng nhẹ xung quanh mình mà hướng về tình yêu, một lần thôi cho anh hành xử như một gã trai mới lớn, được sống một cách thật sự với trái tim và nhiệt huyết của mình.

Jaejoong ah, chờ anh. Nhất định anh sẽ thuyết phục bố mẹ em… Jaejoong ah, nhất định phải chờ anh.

Màn đêm u tối vẫn tàn nhẫn bao trùm hai con người đang tìm cách đến với nhau, bình minh dường như xa xôi quá.

7:00 Am

“Két!”

Dừng xe, Yunho nhìn đường vào thôn trước mắt, anh quên một việc rồi, anh chỉ biết nhà của bà Jaejoong.

“Alo”

_Nhà của Jaejoong ở đâu?- Yunho che lại đôi mắt mệt mỏi do một đêm thức trắng, anh khàn giọng hỏi người bạn thân của mình- Yoochun.

“Mày hỏi làm chỉ?”- Yoochun ngạc nhiên, bất ngờ hắn cao giọng- “Đừng nói với tao là mày đã đến Chungnam?”

_Ừ!- Yunho ngắn gọn đáp- tao đang đứng trước cửa thôn, tao chỉ nhớ nhà của bà ngoại, nhà của Jaejoong ở đâu?

“Mày điên rồi, quay về Seoul ngay. Nếu để anh chị tao biết là mày, mày nhất định sẽ chết, chị tao sẽ chém mày ra thành từng khúc đó thằng khốn!”- Yoochun gấp gáp nói

_ Yoochun ah, mày có thể nói cho tao biết không? Đừng cản tao, tao đã quyết định rồi. Dù sao, tao muốn sống một lần thật ý nghĩa- Yoochun nhìn xung quanh- nếu mày không nói, tao sẽ hỏi thăm.

“Mày điên rồi Yunho ah, hai mươi năm nay mày thành công vậy mà giờ mày điên lắm rồi. Tao không nói, mày muốn làm gì thì làm. Tao không muốn nhìn thấy mày bị giết như thế.”

Yoochun bực tức gác máy, hắn rối trí mà vò rối mái tóc xù trước khi vào nhà bếp tự rót cho mình cốc nước mát. Yunho điên rồi, anh đã đi từ khi nào mà đến nơi xa xôi như thế chỉ mới bảy giờ sáng. Uống cạn cốc nước, Yoochun nhìn điện thoại trên bàn mà không biết phải làm thế nào. Yunho là bạn thân nhất của hắn và cũng là người anh em hiểu hắn nhất, hắn không muốn nhìn bạn mình phải đau khổ như vậy nhưng Jaejoong lại là cháu ruột của hắn, là con của người chị duy nhất mà hắn có. Giữa gia đình và bạn bè, đôi bên hắn đều muốn vẹn toàn thì phải làm sao? Không những Yunho phải chọn lựa mà bây giờ chính hắn cũng phải chọn lựa, hoặc là giúp Yunho, hoặc là giúp chị ruột của mình.

_Anh, sao vậy?- khoát lên người Yoochun chiếc áo mỏng, Junsu cũng tự rót cho mình cốc nước- mới sáng sớm mà anh đăm chiêu quá, có chuyện gì sao?

_ Hừ, Yunho nó về Chungnam rồi, nó vừa gọi anh hỏi nhà của Heo Sữa Quay.- Yoochun phiền muộn đáp- em biết chị hai anh rồi, nhìn bả đầm thắm hơn anh rể nhưng mà bả mới là người nóng và cố chấp nhất. Ông anh của anh tuy lớn tiếng nhưng lại không sắc sảo như bả đâu. Yunho mà tới, có khi lại bị bả giết chết ở đó.

_Anh đừng nghĩ đến tình huống xấu như thế chứ?- Junsu giật mình- chị hai có như thế thật nhưng làm sao chỉ dám giết người, bất quá chỉ độc miệng với Yunho thôi. Em nghĩ anh ta không sao đâu. Dù sao cũng còn anh rể can ngăn mà.

_Bả là chị ruột của anh, anh còn không hiểu bả sao. Khi giận lên là bất chấp. Bao nhiêu năm rồi cũng cái tính đó không đổi. Không được, anh phải về Chungnam một chuyến, ở trên đây anh cháy ruột cháy gan với mấy người này.

Yoochun vội lấy ví tiền, hắn nhanh chóng rời đi.

……….

_Xin hỏi, anh biết nhà của Kim Jaejoong ở đâu không?- Yunho nhanh hỏi người đàn ông vừa đi ngang xe anh

_ Jaejoong? Có phải con của ông chủ Kim không?

_Ông chủ Kim? Àh, ý tôi là con của chị Heebon ah.

_Đúng rồi, con ông chủ Kim đó, ở đây có mỗi ổng làm ông chủ nhà hàng thôi mà. Anh rẽ đường này, chạy thẳng, rẽ trái, chạy thêm năm trăm mét nữa là tới. Ở đó có cái nhà hàng bằng gỗ ah, của ổng đó.

_Àh vâng, cám ơn anh.

………..

Nhà hàng gỗ đơn sơ dần hiện ra trước mắt Yunho, anh dừng xe, đăm chiêu nhìn vào bên trong.

Đã đến nơi rồi, anh biết nói gì đây? Nói như thế nào để họ có thể hiểu tình yêu của anh dành cho Jaejoong là chân thành, là thật tâm đây.

Nhìn ra sau xe, Yunho nhíu mày nhìn ghế sau trống rỗng. Anh quá vội vàng nên điều cơ bản nhất là mua quà cũng không làm được. Như thế này đã không được điểm nào trước mắt hai người họ rồi.

Lắc đầu, Yunho quyết tâm mở cửa xe. Anh đã đến nơi này thì đã không còn đường lui nữa.

_Mời vào mờ vào, quý khách dùng gì ạ?

Yunho mỉm cười ngồi vào bàn, tâm trạng hồi hộp như chàng rể lần đầu tiên ra mắt bố mẹ vợ khiến anh có chút lúng túng. Chọn chổ ngồi gần cửa sổ thoáng mát, không khí lạnh buổi sáng khiến anh ho khan vài tiếng. Nhìn người phục vụ trẻ đang vui vẻ đứng bên cạnh, anh lại không biết mở lời như thế nào.

_Quý khách dùng gì ạ?- Changmin liếng thoắng nhìn vị khách lạ đến, anh khoát lên người bộ vest sang trọng, bên ngoài là oto cao cấp bóng loáng khiến cậu biết đấy không phải người tầm thường. Cái đầu đơn giản nhanh chóng suy nghĩ, nếu cậu làm người này vui lòng, có thể cậu sẽ được thưởng thêm tiền chăng.

_ Àh, cho tôi hỏi, đây là nhà hàng của ông Kim, bố của Kim Jaejoong phải không?

_ Đúng rồi ạ!- Changmin gật đầu.

_Tôi có thể gặp ông chủ một chút được không?- Yunho chậm rãi hỏi.

_Dạ để em nói.

Nhìn người phục vụ nhanh chóng chạy vào trong, Yunho thở mạnh, chỉnh lại quần áo cho phẳng, điều chỉnh lại dáng ngồi ngay ngắn, anh hồi hộp chờ người sẽ cùng nói chuyện với mình về Jaejoong.

_ Anh gì ơi, anh có thể chờ một chút không?- Changmin vội nói khi chưa kịp đến bàn Yunho- ông chủ em nói đang lỡ tay. Buổi sáng mọi người ăn sớm để đi làm, anh chịu khó chờ một chút được không?

_Àh, được! Vậy… cho tôi một phần ăn sáng giống họ đi.

_Vâng.

Yunho chờ đợi cả buổi sáng, chưa bao giờ anh thấy áp lực đến như vậy, ngay cả lúc bảo vệ luận án tốt nghiệp đại học, ngay cả lần đầu tiên gặp gỡ đối tác để bàn chuyện làm ăn và ngay cả việc đối mặt với nguy cơ phá sản của công ty của mười năm về trước, anh vẫn không cho những điều đó là áp lực quá lớn đối với mình. Vậy mà bây giờ, chỉ là ngồi chờ mà anh đã không thể thở nổi. suy nghĩ hỗn độn, đến bây giờ anh mới nghĩ đến việc mình đến đây mà không có một chuẩn bị ổn thỏa nào là rất tệ. Nhanh chóng tìm những câu nói có thể làm dịu lòng hai người đang tức giận là bố mẹ Jaejoong, cố gắng thuyết phục họ bằng lòng chân thành nhất của mình nhưng Yunho vẫn luôn căng thẳng. Thời gian anh ngồi lại càng lâu, áp lực lại vô cùng lớn như thế.

_Ah, xin lỗi, đến bây giờ mới rảnh tay được!

Tiếng nói sang sảng của ông Kim khiến Yunho giật mình đứng lên, anh bối rối lau mồ hôi trong lòng bàn tay, căng thẳng nhìn ông và nở nụ cười gượng gạo.

_Xin chào xin chào, tôi là Kim Woobin, chủ nhà hàng này. Anh  là….?- ông Kim vội đưa tay

_Ah… chào…chào…

Yunho cứng người, anh nên gọi bố của Jaejoong như thế nào, là “anh” hay là “bác trai”?

_Anh là?- ông Kim ngại ngùng hỏi lần thứ ba, nhìn người đàn ông đạo mạo trạc tuổi mình, ông không hiểu người này gặp ông có ý gì, có lẽ là nhà báo hayai đó có hứng thú với nhà hàng và các món ăn dân dã của ông chăng?

_Chào…bác trai- Yunho gượng gạo đáp- cháu… cháu là Yunho

_ Yunho?- gương mặt ông Kim đanh lại ngay khi nghe cái tên Yunho- Yunho… thằng lừa con trai tao?

_Không! Cháu không lừa…

_CÚT NGAY! CÚT NGAY CHO TAO! MÀY DỤ DỖ CON TRAI TAO Ở TRÊN ĐÓ CHƯA ĐỦ CÒN DÁM VÁC XÁC VỀ ĐÂY? MÀY COI TAO LÀ CÁI GÌ HẢ?

Ông Kim giận dữ đẩy mạnh Yunho, ông nhìn Yunho bằng đôi mắt đầy tơ máu như hận không thể giết chết Yunho ngay lúc này. Nhìn người đàn ông lịch lãm với bộ vest ngay thẳng, tuy trẻ trung hơn so với tuổi bốn mươi như ông nhưng vẫn không thể giấu được những nét từng trải trên gương mặt. ông Kim muốn tự vả vào mặt mình, đáng nhẽ ông phải nhận ra ngay con người này. Kẻ duy nhất có thể tìm đến nơi đây trong bộ dạng này, ngoài đôi vợ chồng kia thì chỉ còn anh mà thôi.

_CÚT! CÚT NGAY CHO TAO!

_Bác trai! Bác trai ah, cháu thật sự yêu Jaejoong, cháu yêu em ấy…

_IM! MÀY KÊU TAO BẰNG BÁC MÀY KHÔNG THẤY XẨU HỔ SAO? Ở TUỔI MÀY, MÀY CÓ THỂ ĐẺ RA MỘT ĐỨA LỚN NHƯ HEO SỮA QUAY NHÀ TAO RỒI!

Đứng phía sau, Changmin thấp thỏm nhìn ông Kim như muốn đánh nhau với người đàn ông tên Yunho này, hiện giờ đã về trưa, quán đã vắng khách, cậu lo lắng nếu có đánh nhau làm sao ông Kim có thể lo liệu được. Âm thầm đi ra, cậu chạy nhanh về nhà.

_BÀ CHỦ! BÀ CHỦ ƠI!- Changmin hét lớn khi vừa chạy về nhà ông bà chủ của mình- lớn chuyện rồi, ông chủ… ông chủ sắp đánh nhau với người ta kìa!- cậu vội vã nói

_Cái gì? ổng có bao giờ đánh nhau với ai đâu?

Trong phòng, Jaejoong ngẩng đầu khi nghe tiếng nói hối hả bên ngoài.

_Có, ổng đang muốn oánh nhau với ông gì tên Yunho kìa, ổng chửi ông đó quá trời luôn bà chủ ơi, bà chủ mau đến ngăn hai người đó ra kẻo có án mạng bây giờ!

Yunho? Yunho!

Hai con người, một suy nghĩ. Cả bà Kim và Jaejoong đều vội vã chạy về phía nhà hàng.

End chap 28 Thêm

[Long fic] 2040 (C27)

Chap 27

Yunho bây giờ đang làm gì?

Jaejoong bó gối trên giường thẫn thờ nhìn ánh trăng tròn vành vạch qua  cửa sổ nhỏ, không điện thoại bàn, không di động, ngay cả máy nhắn tin cổ xưa nhất cậu cũng không có thì làm sao biết được Yunho của cậu bây giờ đang làm gì. Lần đầu đối mặt với quá nhiều thử thách khiến Jaejoong bối rối lẫn sợ hãi. Nhắm mắt lại, hình ảnh những người phụ nữ hung hăng trừng mắt nhìn cậu, những ngón tay đầy màu sắc chỉ trích cậu một tội danh mà cậu chưa bao giờ làm, những giọng nói oang oang chua chát không ngừng lặp đi lặp lại, ngay khi cậu bịt chặt hai tai, những âm thanh đáng sợ ấy vẫn ám ảnh không thôi.

Hỗn loạn….

Jaejoong lắc đầu cố xóa đi tất cả ký ức đáng sợ đó, những ngày trên Seoul phồn hoa, cậu nếm trải những điều mới lạ và cả niềm vui chưa bao giờ có được khi ở quê, lên đó, cậu biết đến Yunho, biết đến tình yêu thầm lặng anh dành cho cậu, biết đến sự hy sinh lẫn những lần ghen tuông trong âm thầm, những điều ngọt ngào và lãng mạn nhất nhưng cũng nếm qua quá nhiều đau khổ và nước mắt. Cậu Yoochun không thích tình yêu này, cha mẹ cậu cũng không thích tình yêu này, tất cả mọi người đều quay lưng với anh và cậu, dường như cả thế giới này cũng giống như vậy, đều phản đối, đều chỉ trích, đều quay lưng.

Yêu là sai sao? Hay vì yêu một người quá lớn hơn mình chính là sai lầm lớn nhất?

Jaejoong không hiểu, cậu có suy nghĩ bao nhiêu cũng không thể tìm được câu trả lời cho chính mình.

Jaejoong bế tắt mà vò rối tóc trước khi ngã uỵch xuống giường, cậu bực bội lấy chăn trùm kín đầu để quên đi tất cả. Suy cho cùng, Jaejoong vẫn chỉ là một đứa trẻ lớn xác. Cậu không thể hiểu nổi những điều quá phức tạp khi tâm hồn được tôi luyện bởi những điều đơn giản và thuần khiết nhất. Chuyện tình yêu đến với cậu như chuyện cổ tích để rồi trong một phút không thể khống chế cảm xúc, Jaejoong đã cho anh điều quý giá nhất, nghĩ lại, cậu vẫn không hối hận, vẫn nhớ mãi hình ảnh anh ấm áp khi ôm mình. Như vậy là đủ, suy nghĩ đơn giản của cậu không thể chứa nhiều hơn những nỗi buồn phiền, đau đó, khóc đó mà bây giờ lại có thể bình yên chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

Tiếng ngáy nhỏ vang lên sau một hồi tĩnh lặng, Jaejoong ngủ say, quên đi tất cả nước mắt của một ngày, cũng quên đi mọi đau buồn đã xảy ra.

………….

_ Jaejoong về quê rồi ạ?

Nickhun cùi đầu ra về khi nhận được cái gật đầu khẳng định của Yoochun.

Jaejoong bị bắt về sao?

Nickhun phiền muộn không muốn đi học, chưa bao giờ anh nghĩ Jaejoong lại có ảnh hưởng đến tâm trạng của anh đến như vậy. Gặp nhau bao nhiêu lần, nói chuyện bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ anh nghĩ thời gian là điều quan trọng để biết bản thân có thích người kia hay không. Anh thích Jaejoong, một tình cảm nhẹ nhàng nhưng lại ấm áp và không thể quên, anh bị nét thơ ngây của cậu mê hoặc, anh thích cách cậu cười và những khi ấp úng vì không biết trả lời lại và rồi nỗi buồn kéo đến khi biết Jaejoong sẽ không là của mình vì cậu đã dành tình yêu cho người mà anh muốn trở thành trong tương lai. Nickhun biết nhưng anh lại không muốn lặng lẽ quên đi mối tình đơn phương quá đẹp này. Jaejoong về quê rồi, có lẽ anh sẽ không gặp lại cậu nữa, cũng sẽ không còn một Jaejoong nào có thể mang lại những cảm xúc như cậu đã từng. Có lẽ, anh và cậu thật sự không còn duyên với nhau nữa. Những tháng ngày bên cạnh cậu chính là kỷ niệm đẹp trong cuộc đời tuổi trẻ của anh.

Mọi chuyện dường như đã kết thúc, thời gian có lẽ đã trở về điểm xuất phát của quá khứ, khi Yunho chưa gặp Jaejoong, khi Jaejoong chưa biết yêu là gì.

Nhưng… vùng biển phẳng lặng chỉ để che giấu những con sóng dữ dưới đáy ngầm.

………….

Mình phải làm một cái gì đó, phải làm một cái gì đó….

Yunho tức giận ném bỏ cây bút trên tay, anh giấu gương mặt trong đôi bàn tay để che đi những bế tắt trong lòng mình. Yunho biết bản thân anh cần phải làm một điều gì đó để cứu vãn tình yêu của anh và Jaejoong, anh cần phải thể hiện hoặc nói cái gì đó với một ai đó để có thể chính thức bên cạnh cậu như một người yêu, như một người tình và hơn hết là một người chồng nhưng anh càng suy nghĩ càng cảm thấy quá bế tắt, tất cả mọi người không một ai ủng hộ tình yêu này, cả bố mẹ, cả Yoochun, cả gia đình Jaejoong và cả Chaerim- người con gái hy sinh tuổi xuân của mình để bên cạnh anh lại bị anh từ chối như vậy. Yunho cảm thấy mình có lỗi với quá nhiều người nhưng lại không biết làm thế nào để tất cả đều êm đẹp, anh tham lam muốn Jaejoong bên cạnh mình trong sự chúc phúc của người thân và bạn bè, anh hy vọng cậu có thể vui vẻ với anh như đã từng mà không bị ảnh hưởng bởi những điều tồi tệ nào nữa. Yunho muốn rất nhiều nhưng ai lại không biết cách nắm bắt nó, một kẻ sống bốn mươi năm trên đời giờ phút này như một thằng ngốc không biết phải làm gì, phải làm như thế nào. Anh có quá nhiều suy nghĩ, lợi hại trước sau, được gì và mất gì, anh phải đối mặt như thế nào với gia đình Jaejoong, phải làm cái gì, phải nói chuyện như thế nào với một người chỉ hơn mình vài tuổi nhưng sẽ là ba vợ tương lai, Yunho bối rối vò rối tóc, càng nghĩ nhiều, anh càng bế tắc nhiều.

Yunho nghĩ bản thân chưa bao giờ vô dụng như thế này, anh không thể nhìn thấy Jaejoong, không thể liên lạc với cậu. Giọng nói trong veo của cậu ám ảnh anh từng giây, anh nhớ quá, nhớ những điều vụng về của cậu, nhớ những câu nói khờ ngốc của cậu, nhớ hơi ấm và cả làn da mềm ấm mang đến sự an toàn tuyệt đối trong tâm hồn của Yunho. Yunho biết bản thân nên gấp rút hơn, cần phải vội vàng hơn nhưng anh nên bắt đầu từ đâu?

“reng~”

Chuông điện thoại bất ngờ reo kéo Yunho thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn của mình, anh khó chịu nhìn dãy số lạ nhấp nháy không ngừng trên màn hình, đã quá khuya rồi, tại sao vẫn còn người gọi điện quấy rầy anh như thế

_Alo?- Yunho áp chế khó chịu trả lời

“ Anh! Anh ah!”

_ Jaejoong? Jaejoong!

Yunho giật mình ngay khi giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, nắm tay nắm chặt để kiềm chế sự kích động trong lòng, Yunho hớp từng hơi thở dồn dập khi đã quá lâu không thể nghe giọng nói ngọt ngào của cậu.

“Anh, em nhớ anh….”

Giọng nói khe khẽ mà nức nở đánh vào trái tim đập liên hồi của Yunho làm hốc mắt anh đỏ lên vì xúc động, có lẽ Jaejoong đang trốn ở đâu đó thật kín mà gọi điện cho anh, từng câu từng chữ đều thật khẽ mà lại quá nhiều cảm xúc như vậy

_ Jaejoong ah, em đang ở quê sao? Em không thể lên đây sao?- Yunho buồn bã nói

“Cha mẹ không cho em lên nữa…. cha mẹ của anh…. Tìm cha mẹ em…anh ah, em nhớ anh quá, em làm sao bây giờ…”

“Tách”

Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống ngay khi tiếng nức nở của cậu vang lên, Yunho hít mạnh để không khóc, Jaejoong của anh đang rất nhớ anh, cậu đang yếu mềm mà khóc vì anh nên anh cần phải mạnh mẽ, anh là chổ dựa duy nhất của cậu vào lúc này, là người duy nhất có thể cùng cậu viết tiếp những câu chuyện tình yêu cho tương lai của hai người, anh cần phải mạnh mẽ hơn nữa.

_Đừng khóc Jaejoong ah, anh đang tìm cách về quê em để nói chuyện với bố mẹ em, anh hứa sẽ cưới em, anh không để em rời khỏi anh đâu Jaejoong ah…

“Cha em ghét anh lắm….”

_Anh biết, anh biết! Nhưng anh sẽ cố gắng, anh nhất định sẽ cưới được em, đừng lo lắng Jaejoong ah…

“Em nhớ anh quá… em… tut tut tut tut tut”

_ Jaejoong? Jaejoong ah? Jaejoong! Jaejoong!

Yunho gọi lớn tên cậu, anh vội vã gọi lại nhưng đáp lại anh chỉ là những tiếng tut dài, bất lực ngã người xuống ghế, Yunho nắm chặt điện thoại trong tay, anh cần phải nhanh lên, cần phải gấp rút.

Với tay lấy áo khoát, đôi mắt Yunho quyết tâm nhìn ảnh Jaejoong trên bàn làm việc, lần này, chỉ một lần này, anh muốn sống và chiến đấu vì tình yêu của mình, anh sẽ làm tất cả những gì có thể, ngay cả điều không thể anh vẫn sẽ cố gắng, chỉ cần Jaejoong có thể bên cạnh anh, chỉ cần cả hai có thể thuộc về nhau danh chính ngôn thuận.

…………..

Trong khi đó.

_Mẹ… mẹ….

“Phựt”

Bà Kim tức giận rút mạnh dây điện thoại trước khi nhìn lại Jaejoong đang lo lắng, bà không phải không quan tâm đến những điều đã xảy ra, cũng không phải luôn đứng về phía con trai mình mà bất chấp những điều tiếng có thể xảy ra cho gia đình nhỏ này. Suy cho cùng, một phụ nữa sinh ra và lớn lên nơi vùng quê đầy những quy luật khắt khe cổ hủ khó có thể mở lòng để đón nhận những thứ quá mới mẻ đến với mình, đặt biệt là đứa con trai duy nhất mà bà yêu thương hơn cả sinh mạng này. Jaejoong là món quà thiêng liêng nhất mà bà có được, bà không thể nhìn cậu sa vào vũng bùn để rồi chịu những lời chỉ trích độc ác từ hàng xóm láng giềng và bà con thân thuộc được.

_Cha con nói như thế nào hả Jaejoong? Sao con còn lén lút gọi điện cho thằng đó? Con muốn giết cha con sao?- bà Kim kéo tay Jaejoong trở về phòng

_Mẹ… nhưng con nhớ….- Jaejoong nức nở nói

_Im ngay, con là con trai, sao lại hở chút là khóc. Cha mẹ chiều con quá nên con sinh hư rồi, nếu con không muốn làm cha con tức mà chết thì đừng tìm cách liên lạc với thằng đó nữa. Con đã về thì yên phận ở đây đi, sau này con cưới vợ cũng được, lấy chồng cũng được, chỉ cần đừng nhung nhớ gì tới thằng đó nữa. Nó và con không có kết quả đâu- bà Kim nghiêm khắc nói

_Nhưng mà anh ấy hứa sẽ cưới con, anh ấy rất tốt mà mẹ…. anh ấy…

_Mẹ không muốn nghe nữa- bà Kim tức giận ngắt lời Jaejoong- hôm nay cha con không khỏe nên mẹ không nói chuyện riêng với con được, nếu con thương cha mẹ thì hãy quên thằng đó đi, con quen nó có lợi ích gì? Nếu hàng xóm biết được, họ nói ra nói vào, con chịu đựng nổi sao? Con không nghĩ cho cha mẹ thì cũng nên nghĩ cho chính con, mẹ không muốn con chịu khổ thôi Jaejoong ah, hứa với mẹ, quên thằng đó đi được không?

_Con… con…

_ Jaejoong ah, mẹ không muốn con sống khổ sở nên mới như vậy, cha con cũng không muốn con chịu khổ thôi. Cả nhà mình lại sống thật vui vẻ, con không cần nhớ đến Seoul, cũng không cần liên lạc với thằng đó nữa, từ từ con sẽ quên được thôi. Biết không?

_Con  không quên được đâu, con sẽ không quên đâu!- Jaejoong kiên quyết nói- anh ấy tốt lắm, anh ấy rất hiền nữa mẹ ah, anh ấy thương con nhiều lắm… anh ấy… anh ấy… không giống tuổi 40 đâu, anh ấy… anh ấy rất trẻ… anh ấy…

Jaejoong gấp gáp đến nói lắp khi nói về Yunho, anh quá tốt, quá hoàn hảo trong mắt cậu, anh thật sự là chổ dựa vững chắc, là người mà cậu có thể tin tưởng mà giao cả đời mình cho anh.

_ Jaejoong ah! con tỉnh lại được không? Làm sao thằng đó thích con cho được, nó nói như thế chẳng qua là muốn điều mới mẻ thôi, đợi khi nó có được con rồi, nó sẽ không còn nói yêu con nữa đâu- bà Kim tức giận nói

_Không! Anh ấy vẫn rất thương con, anh ấy thậm chí còn thương con hơn cả lúc chưa…

_Con nói cái gì?

Jaejoong giật mình im bặt khi biết mình lỡ lời, cậu vội vã cúi đầu

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

“CHÁT!”

End chap 27

[Long fic] 2040 (C26)

Chap 26

_Yunho? Sao con lại ở đây?

_Vậy con cần ở đâu vào giờ này?

Câu hỏi của Yunho khiến ông bà Jung đều bất ngờ, nhất là ông Jung, tuy ít nói nhưng ông đã theo dõi đứa con của mình bốn mươi năm qua. Anh chưa bao giờ đối đáp lại bố mẹ bằng thái độ nghiêm túc một cách giận dữ như vậy. Bây giờ chỉ mới tám giờ tối, đó là khoảng thời gian Yunho thư giãn trong bồn tắm tại nhà riêng sau một ngày dài mệt mỏi, mỗi ngày đều vậy, mỗi năm đều vậy, đều đặn không một chút thay đổi.

_Hôm nay bố mẹ đã đến nhà Jaejoong?- Yunho chau mày nhìn bố mẹ

_Phải thì sao? Nó nói với con à?

Ông Jung bình thản ngồi đối diện Yunho khi ông biết mục đích mà anh đến đây là gì, bên cạnh ông- bà Jung cũng thu hồi sự ngạc nhiên lẫn lời thăm hỏi của một người mẹ mà khó chịu nhìn biểu hiện hiện tại của Yunho

_Tại sao ba mẹ phải làm vậy? Jaejoong có lỗi với bố mẹ sao?

Yunho nắm chặt ly nước trong tay, anh đã ngồi đây hơn ba giờ để chờ bố mẹ về để làm rõ mọi chuyện. Yunho cảm thấy bản thân thật vô dụng, anh luôn là kẻ cuối cùng biết mọi việc và cũng là kẻ không thể làm gì để bảo vệ người mình yêu. Một kẻ đã sống gần nửa đời người như anh, tiền bạc, địa vị anh đã không còn vất vả nhưng tình yêu luôn là thứ quá xa xỉ lẫn xa lạ với một người luôn bận rộn như anh. Lần đầu tiên, một giọt nước trong veo thuần khiết chạm được vào trái tim tưởng chừng khô khốc của anh, dạy cho một kẻ khờ khạo trong tình yêu biết cảm nhận những cảm xúc kỳ lạ đang đến với mình. Yunho chỉ vừa tắm trong dòng sông hạnh phúc, chỉ vừa nếm được trái ngọt thật sự và ngon nhất thế gian này, bao nhiêu tình yêu, bao nhiêu dồn nén, bao nhiêu khờ dại của một thời tuổi trẻ dường như trở về nhưng sau những khoảnh khắc quá yên bình đó, bao nhiêu sóng gió ập đến, bao nhiêu bão tố đều bủa vây cả anh lẫn Jaejoong. Yêu là có gì sai? Chẳng lẽ tình yêu của anh và người nhỏ hơn anh hơn hai mươi tuổi lại là điều đáng khinh bỉ đến thế sao?

Yunho hít thật sâu, anh chỉ biết bố mẹ đến tìm Jaejoong khi gọi điện hỏi thăm Yoochun về tình hình của cậu. Thái độ hằn học lẫn bất mãn từ người bạn thân hai mươi năm khiến anh bối rối. Jaejoong đã về quê trong sợ hãi và rối loạn, khi cậu như vậy, anh đáng ra phải là người bên cạnh, giúp người yêu vượt qua mọi sóng gió, dìu dắt cậu đối mặt những khó khăn. Nhưng không, anh ở đây, anh vẫn chỉ có thể ở lại Seoul phồn hoa này mà chờ đợi.

_Mẹ biết thằng này không dễ đối phó mà, mới đó mà đã méc con- bà Jung cay nghiệt nói- chỉ với thái độ đó, nó yêu con có thật lòng không hay vì cái nhà này, cái gia sản này? Nó đến với con là vì cái nhà này chứ có yêu thương con sao? Một người như nó, đi ra đường có bao nhiêu thằng theo đuổi, con có cái gì?

_Mẹ, sao mẹ có thế nói như thế?- Yunho không tin được bản thân mình vừa nghe cái gì

_Mẹ con nói sai sao?- ông Jung trầm tư lên tiếng- nếu con kết hôn với Chaerim hai mươi năm trước, bây giờ con của con đã bằng tuổi của nó. Con đã bốn mươi, đi qua gần nửa cuộc đời, sức trẻ của con không còn, tuổi trẻ của con cũng đã qua, còn nó? Mới hai mươi, con nhìn xem khoảng cách giữa hai con cách biệt như thế nào? Tại sao nó lại chấp nhận con?

_ Jaejoong yêu con là vì con là con, em ấy không giống những người khác xem con là con mồi!- Yunho lớn giọng- con nghĩ bố mẹ phải là người hiểu con nhất, bố mẹ có kinh nghiệm nhìn người, có đủ sáng suốt để nhìn ra con người thật của Jaejoong. Bố mẹ làm con quá thất vọng!

_JUNG YUNHO! SAO CON DÁM NÓI NHƯ VẬY HẢ?- đập bàn, bà Jung giận dữ nhìn con trai mình- con nghĩ con đang nói chuyện với ai? Chính bố mẹ đây mới là người có thể bên cạnh con không vụ lợi, có thể đánh đổi tất cả để con được bình yên. Con là con trai chúng ta, con là điều duy nhất để chúng ta có thể sống đến bây giờ. Mọi việc chúng ta làm đều là vì con!

_Vì con?- Yunho cũng không thể kiềm lại được- bố mẹ nhìn con đi, hai mươi năm qua, con luôn đi theo con đường bố mẹ vạch sẵn, học thật giỏi, vào trường bố mẹ muốn, lại cố gắng học để bố mẹ không mất mặt, ra đi làm, lại phải cố gắng nhiều hơn để bố mẹ hãnh diện, mẹ muốn con đi hướng đông, con phải đi hướng đông, bố muốn con rẽ về tây, con phải rẽ về tây. Bố mẹ áp đặt con hai mươi năm rồi, ngay cả với Chaerim, bố mẹ cũng muốn con làm theo,  bố mẹ không thấy con mệt mỏi sao? Con quá mệt mỏi rồi!

_Áp đặt? con nghĩ xem, những điều con nói có cái gì làm hại đến con? Học, đi làm, cái gì khiến con trở nên giàu có bậc nhất và có quyền lực nhất định ở cái đất Seoul này? Con nghĩ những điều đó muốn là được sao? Ngay cả Chaerim, nó có cái gì không vừa lòng con? Có sắc đẹp, có trí tuệ, lại có thể sinh con cho con, nó có cái gì không hoàn hảo? con nhìn thằng kia xem, nó có cái gì? Ngoài cái mặt trẻ con, ngoài cơ thể tuổi trẻ, tiền không, quyền không, môn đăng hộ đối cũng không, việc cơ bản nhất là sinh một đứa con để nối dõi cũng không thể, con nghĩ con với nó có tương lai không?- bà Jung giận dữ- bố mẹ nhìn con lớn lên, lo cho con những điều tốt đẹp nhất mà bây giờ con vì một thằng nhóc vô danh mà đến đây lớn tiếng với bố mẹ, con nhìn con đi, con đã thay đổi như thế nào rồi? tối ngày chỉ lo đến với thằng đó mà bỏ bê công việc, thậm chí hủy hôn với Chaerim, con vì thằng đó mà có lỗi với bao nhiêu người, phụ kỳ vọng của bao nhiêu người hả?

_Bố mẹ đừng lấy những điều đó để uy hiếp con. Con đã bốn mươi rồi, con đã nghe theo bố mẹ quá lâu rồi. Con chỉ xin được sống như con muốn ở những năm còn lại thôi. Con muốn được yêu thật sự.- Yunho thất vọng nói- Chaerim là cô gái tốt, con biết. Nhưng điều duy nhất con không thể cho cô ấy là tình yêu của con. Tim con đã dành hết cho Jaejoong rồi. Con chỉ muốn được bên cạnh em ấy.

_ Yunho ah, con không thể!- ông Jung vẫn giữ gương mặt trầm tĩnh nhưng mỗi câu ông nói đều khiến Yunho phải e dè, ông không phải là người hay nói đùa, càng không phải kẻ nói suông cho qua chuyện, từng lời ông nói đều được suy nghĩ cẩn thận- Jaejoong là một đứa trẻ vô tư, đừng vì con mà biến nó trở thành một người khác. Yunho ah, Jaejoong nó có lỗi, lỗi của nó là quen với con, là khiến con yêu nó. Có lẽ trong mắt con, tuổi tác không quan trọng, nhưng ngoài con và nó ra, những người khác lại nghĩ ngược lại. Con tự chấm dứt hoặc ta sẽ chấm dứt thay cho con.

_Bố!- Yunho bình tĩnh đứng lên- con xin lỗi, duy nhất lần này con không thể nghe lời bố. Con đã chờ đợi tình yêu này từ rất lâu rồi, con sẽ bảo vệ tình yêu của con cũng như Jaejoong. Nếu bố phá hủy em ấy mà con không thể bảo vệ được thì con sẽ cùng với em ấy…. vỡ nát!

_ Yunho!

Yunho xoay người, bỏ lại bố mẹ đang giận dữ phía sau. Lần đầu tiên trong đời, Yunho nghiêm túc đối đầu với những người anh kính trọng và yêu thương, nhưng anh không thể không làm thế. Jaejoong là người anh yêu bằng tất cả thể xác và linh hồn, cậu là giọt nước duy nhất có thể làm mát con người khô khan chỉ biết đến công việc như anh, sự vô tư của cậu khiến anh tìm lại thời thanh xuân đã vô tình bỏ lỡ, nụ cười của cậu thắp sáng tâm hồn anh sau những bộn bề của công việc. Yunho luôn tự hỏi, sau những giây phút học hành chăm chỉ đến làm việc chăm chỉ, anh còn lại gì? Tiền không khiến anh vui vẻ, quyền không làm anh ấm áp, khi trở về nhà, hai thứ đó không thể tạo cho anh một gia đình, mà Chaerim, cô chỉ có thể là người bạn mà anh tin tưởng nhất, quý trọng nhất nhưng không phải người anh yêu nhất cuộc đời này. Yunho âm thầm xin lỗi tất cả nhũng đau buồn mà anh đã mang đến cho Chaerim nhưng anh không thể từ bỏ người yêu được, anh không thể từ bỏ người khiến trái tim anh rung lên từng hồi vì hạnh phúc được.

_Mình! Mình để nó đi như vậy sao?- bà Jung hốt hoảng nhìn Yunho rồi lại bối rối nhìn chồng mình- lần đầu tiên em thấy Yunho như vậy, nó…

_Mình đừng lo, Yunho không thể thắng được định kiến, nếu tôi không ra tay, cũng có người khác thay tôi lo liệu. Tôi không chấp nhận Jaejoong cũng như bố thằng bé đó không chấp nhận Yunho vậy.

Nhìn về hướng cửa, ông Jung thở dài, nếu nhà bên đó không cứng rắn, ông cũng không cho phép chuyện này tiếp tục xảy ra nữa.

Roya bar

_ Một ly Tequila nữa

Chaerim đẩy ly rỗng về phía bartender trước khi nhận lại ly rượu mới, một lần nốc cạn, Chaerim nuốt những giọt nước mắt ngược vào lòng mình. Cô đã làm rất nhiều việc, từ khi còn học đại học, Chaerim đã bị Yunho cuốn hút bởi thái độ chăm chỉ và sáng tạo của anh. Nhìn anh từ xa, cách anh ở lại lớp học sau tiết cuối, nhìn anh chăm chỉ làm thêm để tự tạo thu nhập cho chính mình mà không khỏi ngưỡng mộ, không khỏi bồi hồi. Khi là một cô gái hai mươi, Chaerim đã tìm cách bên cạnh anh, song hành cùng anh không vụ lợi. Tình yêu đến nhẹ nhàng và tự nhiên như thế cô uống một cốc nước vào buổi sáng, Yunho chính là dòng nước trong mát ngọt lịm mà định mệnh mang đến cho cô. Ghen tuông, hờn giận khi những cô gái khác tìm cách tiếp cận anh, thời gian và tình yêu khiến Chaerim dần biết cách đẩy lui những kẻ cạnh tranh để cuối cùng, người có thể đứng bên cạnh anh chỉ có thể là cô.

Yunho không biết Chaerim yêu anh đến mức nào nhưng cô thì biết tình yêu của mình dành cho anh lớn đến bao nhiêu. Chaerim chấp nhận đánh đổi thanh xuân ngắn ngủi của người phụ nữ để bên cạnh anh, chăm sóc và lo lắng cho anh mà không một lời phàn nàn để sau hai mươi năm cố gắng, cô cũng có thể nhận lại trái ngọt mà bản thân vất vả tạo nên.

“Choang”

Nhưng cuối cùng thì sao?

Chaerim đập mạnh ly rượu rỗng xuống bàn, hai mươi năm cố gắng của cô không bằng hai tháng của thằng oắt con Kim Jaejoong, cậu là cái gì? Cậu dùng bùa mê gì khiến Yunho mê đắm đến mức chấp nhận hủy hôn ước của cả hai? Chaerim vàng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng căm hận Jaejoong, cậu không xứng đáng! Một thằng oắt chỉ mới hai mươi, nếu cô và anh kết hôn trước đó hai mươi năm, con của cả hai cũng đã bằng tuổi cậu. Chaerim có đủ tất cả những thứ mà những người phụ nữ ao ước, sắc đẹp, trí tuệ, gia cảnh và cả lòng chung thủy. Chaerim luôn tự tin bản thân quá hoàn hảo trong mắt đàn ông, cô có thể có được bất cứ người đàn ông nào mình muốn nhưng Yunho thì khác, anh không giống họ, đó cũng là điều mà cô yêu quý nhất. Chaerim đã dùng tất cả thanh xuân để đổi lấy anh, vì vậy, cô không chấp nhận bất cứ kẻ nào cướp anh đi, những điều đê tiện, thậm chí có thể đê tiện hơn cô vẫn sẽ làm để anh thuộc về một mình cô.

Jung Yunho! Em sẽ không bao giờ từ bỏ anh, anh chỉ có thể là của em, của một mình em!

Một ly tequila nữa được đưa đến, Chaerim không quan tâm mà nốc cạn một hơi, ánh mắt cô đỏ ngầu không biết vì say hay vì đố kỵ.

…………….

_ Bà đi ra ngoài đầu thôn mua vài cái khóa về đây, ổ khóa ở nhà cũ sét hết rồi- ông Kim rót cho mình tách trà nóng mà nói với vợ mình

_Tôi thấy nó cũ nhưng còn xài tốt mà, với lại ở đây chẳng có trộm cướp gì, thay ổ khóa chỉ tổ tốn kém!- bà Kim khó chịu nói

_Shhhhh!!!!! Tốt cái gì mà tốt, tôi chỉ giật mạnh là nó đã bung ra, cửa nẻo dù sao cũng phải khóa lại mới yên tâm chứ, bà đợi trộm đến khuân hết đồ đi rồi mới lo thay ổ khóa mới sao?- ông Kim lớn tiếng- bà không đi phải không? Được rồi, không đi thì tôi đi!

_Được rồi, được rồi, mai tôi đi mua, ngủ thêm một đêm với cái ổ khóa cũ cũng không chết đâu mà lo.- bà Kim lại phàn nàn

_ Mai cái gì mà mai, bây giờ đi, bà không đi tôi đi!

_ Được rồi! thua ông rồi, tôi đi là được chứ gì?

Bà Kim càu nhàu rồi cũng đi ra ngoài, ông Kim lúc này mới thu hồi vẻ giận dữ giả vờ của mình mà nhìn về cánh cửa nhỏ bên cạnh, giấu tiếng thở dài, ông cũng không muốn đến mức này nhưng Jaejoong là bảo bối của ông, là đứa con trai ông yêu thương nhất nên ông càng phải cứng rắn và cố chấp hơn để bảo vệ cậu khỏi những cạm bẫy của cuộc đời. Jaejoong còn quá nhỏ để hiểu chuyện, cậu chưa đủ kinh nghiệm và cũng chưa đủ tự tin để có thể tự mình đối mặt và giải quyết những vấn đề lớn lao ập đến. Hai mươi năm qua, ông và vợ mình luôn dành tình yêu tuyệt đối của bậc cha mẹ cho con mình, dùng đôi tay của mình để bảo vệ đứa con bé bỏng này, ông hài lòng khi Jaejoong lớn lên vô tư và vui vẻ như vậy, nhà khó khăn vất vả nhưng chưa bao giờ ông để cậu thiếu thốn bất cứ thứ gì. Nhà Shindong đầu thôn có xe đạp mới, Jaejoong cũng sẽ có, nhà Eunhyuk cuối thôn có cái áo khoác mới, Jaejoong cũng sẽ có một cái đẹp hơn. Jaejoong muốn, tất nhiên cậu sẽ có nhưng đó phải hữu dụng, phải giúp ích cho cậu.

Jaejoong ah, cha hy vọng con hiểu cha, cha chỉ muốn bảo vệ cho con. Thằng đó không xứng với con, nó quá già, nó có thể chăm sóc cho con được bao lâu?

Đôi mắt trầm buồn in đầy những vệt dài năm tháng của ông trĩu xuống, dù mới qua tuổi bốn mươi nhưng những vất vả của cuộc đời khiến ông trông già hơn rất nhiều so với tuổi thật của mình. Ông Kim sống ở nông thôn từ nhỏ, ông chịu ảnh hưởng rất nặng về lề lối cổ hủ của gia đình. Một người đáng tuổi cha chú không bao giờ có thể thành con rể của ông, đặt biệt là người nhà họ lại khinh rẽ người nông thôn như đôi vợ chồng nọ. Ông không thể nhìn con trai mình chịu khổ, thà ông cứng rắn giết chết tình yêu này còn hơn mềm lòng nhìn Jaejoong phải sống khổ sở cả đời chỉ vì một phút yếu lòng của ông.

Jaejoong ah, sau này con sẽ biết mọi việc cha làm chỉ vì lo cho con. Con còn quá nhỏ để hiểu chuyện Jaejoong ah.

End chap 26

[Long fic] BEGIN AGAIN (C2)

Chap 2

_Hài tử ngoan, sao con lại không chịu bú sữa, con sẽ đói mất… ngoan nào…

LÀM SAO CÓ THỂ CHỨ, LÀM SAO TÔI CÓ THỂ…. CÓ THỂ…. AISH!

Jaejoong xấu hổ quay đầu khi bầu ngực tròn đầy cứ cố tình chạm vào môi cậu, Jaejoong biết bản thân đã được sinh ra một lần nữa, người đang bế cậu chính là người mẹ của kiếp này nhưng… làm sao cậu có thể giả vờ như không mà mút lấy dòng sữa từ bầu ngực tròn đó, nó quá… rất quá phận rồi. Cậu mang hình hài của một trẻ sơ sinh nhưng thật chất, cậu vẫn là ông lão sáu mươi chín tuổi mà, làm sao một ông lão có thể làm điều đó được chứ! Thêm

[Long fic] BEGIN AGAIN (C1)

CHAP 1

“Qua hết rồi, tất cả đều đã lùi về quá khứ, cưỡng cầu làm gì, chấp niệm làm gì.”

Hiểu được câu đó, Kim Youngwoong phải mất năm mươi năm.

Lưng đã còng, tóc đã bạc, cơ thể tràn đầy thanh xuân nhường chỗ cho làn da đồi mồi nhăn nheo, gương mặt vốn được xưng tụng như phấn như hoa nay đã hằn đầy những vệt dài của năm tháng, Youngwoong bấu víu chiếc ván cũ để nghỉ ngơi sau một ngày vất vả. Cơn ho hành hạ, cơn đau tra tấn ông từng ngày, một thời tuổi trẻ sôi động, ganh đua, toan tính đã khép lại và bây giờ ông đang phải trả lại quả đắng mà ông đã gieo. Thêm

Previous Older Entries

♥♥♥

Tôi có thể khắc khe với cả thiên hạ, ngoại trừ em

Tôi cũng có thể dễ dàng với cả thiên hạ, ngoại trừ
em

Tôi có thể vô tình với cả thiên hạ, ngoại trừ em

Tôi vẫn có thể hữu tình với cả thiên hạ, ngoại trừ
em.

Bởi vì, thiên hạ này chỉ duy nhất có em khiến tôi
đau đớn, cũng duy nhất có em mang lại hạnh
phúc của cái gọi là tình yêu

Tôi có thể lạnh nhạt với em, hờn dỗi em, thậm
chí khiến em đau lòng

Nhưng....đừng nghĩ rằng tôi không còn yêu em
Vì quá yêu em nên trái tim tôi mới tan nát không
biết ngày lành... nhưng nếu cho tôi chọn lại một lần nữa, tôi vẫn chọn như thế. tôi chọn yêu em

Tôi yêu em, duy nhất chỉ một người!

My Love

Tháng Mười Hai 2014
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 11    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Join 508 other followers

anh đào trong gió ♥♥♥

  • 568,387 cánh hoa