WEBSITE CỦA YUNYUNJAEJAE AKA RỒNG

Đây là các trang mà Rồng đã tạo ra để dễ 8 và cập nhật, mọi người enjoy nhá. Với lại, mem đừng post fic lên wattpad nha vì tớ cũng có nick trên đó, tớ sẽ post cho mọi người đọc nhá

 http://yunyunjaejae.wordpress.com/

http://www.wattpad.com/user/yunyunjaejae

https://www.facebook.com/ngoc.vuu.50

TA ĐÃ TRỞ LẠI VÀ BẠI HOẠI HƠN XƯA HÁ HÁ HÁ

-RỒNG-

P/s: Tất cả các fic trong mục finished đều đã được chuyển lên thanh menu phía trên, mem chỉ cần click chuột vào từng fic mình muốn xem nhé, nó sẽ dẫn đến mục lục của fic đó luôn. Nhanh, gọn, lẹ~
Nếu mem sử dụng trình opera mini để xem fic trên di động thì bấm vào mục TRÌNH ĐƠN ở phía trên wordpress, các fic sẽ hiện ra để mem chọn lựa nhá.
Have fun babe~

[Long fic] BEACREFUL! (C68- END)

Chap 68

_ Tiếc là mày chưa tỉnh, nếu không… chắc mày rất bất ngờ ah ha ha ha ha

Yoo Jaesuk cười khàn sau khi khóa trái cửa phòng. Gã đã đến rồi, cái chết của đại ca Lee So Man, giết Yunho không được thì Jaejoong sẽ thay hắn mà đền mạng.

_Thật sự tao muốn giết mày theo phương thức của tao- Jaesuk từ tốn rút toàn bộ kim truyền dịch ra khỏi người Jaejoong- nhưng thời gian lại có hạn, tiếc quá. Thằng khốn Yunho yêu mày quá nhỉ? Nó túc trực bên cạnh mày suốt ngày, hại tao phải chờ suốt một tuần mới tiếp cận mày được.

Jaesuk vừa độc thoại vừa từ tốn rút tất cả những dụng cụ có thể cứu lấy Jaejoong, hắn tháo bỏ ống tiếp hơi khiến hô hấp cậu trở nên hối hả lại nặng nề, Jaejoong, nếu hắn cứ để như thế, cậu cũng sẽ chết.

Yoo Jaesuk vẫn không quên được cảnh tượng kinh khủng đó khi tận mắt nhìn thấy người đã cứu mạng gã, giúp gã thoát khỏi cuộc sống chốn địa ngục trần gian mà hòa nhập vào những người bình thường, gã được đi học, gia đình không phải trốn chui trốn nhủi vì những khoản nợ khổng lồ, gã có thể đường hoàn ngẩn cao đầu và tự tin nói “tôi là Yoo Jaesuk” chết một cách tức tưởi như thế. Hình ảnh già nua gầy gò ám ảnh gã mỗi khi khép mắt lại, tiếng hét của lão khiến gã như phát điên vì không thể làm gì để cứu lấy, gã chỉ có thể tránh đi, ẩn mình mà quan sát, mà gào thét trong lòng hai chữ “đại ca”

Jaesuk không phải côn đồ, gã chỉ có thể dùng bộ não của mình mà phục vụ Lee So Man, trả thù, gã cũng chỉ có thể dùng đến trí óc.

Nhưng cái gì cũng được, chỉ cần Jaejoong chết, Jung Yunho sẽ đau khổ cả đời, chẳng phải đại ca đã từng nói, cách trả thù tàn nhẫn nhất là hủy hoại tất cả những thứ khiến hắn hạnh phúc, để hắn sống cả đời trong đau khổ và tuyệt vọng, đó mới là đỉnh cao của thù hận.

Nhìn lại đồng hồ, Yoo Jaesuk chỉ có hơn năm phút để giết Jaejoong, Yunho sẽ trở lại bất cứ lúc nào. Gã không muốn chờ đợi nữa.

_Vĩnh biệt mày, cho tao gởi lời chào đến thằng Hyunjoong của mày nhá.- Jaesuk hả hê nói khẽ vào tai Jaejoong.

_Tao nghĩ…. Mày nên chính miệng nói điều đó với anh ấy….và … cầu xin anh ấy tha thứ…cho mày….

“PHẬP”

Jaesuk trợn to mắt ngay khi câu nói yếu ớt hoàn thành, bụng gã co thắt khi bị xé rách bởi một thứ sắc nhọn. Không thể tin được, gã không thể tin được! rõ ràng… Jaejoong…. Cậu chưa thể tỉnh lại, cậu không thể tỉnh lại được!

Jaejoong mím môi ấn sâu con dao gọt trái cây vào người Jaesuk, một ngày trước cậu đã tỉnh lại và bi ai nhìn thấy vùng bụng đã phẳng phiu như chưa từng có một thiên thần ở đó. Cậu tuyệt vọng trong im lặng, âm thầm gặm nhấm nỗi đau to lớn ấy mà chờ gã xuất hiện. Yoo Jaesuk, gã không biết Jaejoong đã nhìn ra gã không ở đó, cậu cũng nhìn ra gã nhất định sẽ tìm cậu trả thù.

Jaejoong cũng sẽ chờ đợi để trả thù cho những người vốn dĩ đã rất vui vẻ, vốn dĩ phải tồn tại trong thế giới xinh đẹp này một cách vô tư và hạnh phúc nhất.

_Biết không Jaesuk, tao chờ mày cũng rất lâu rồi.

Dồn hết đau thương lẫn câm thù vào từng lần ấn mạnh vào bụng Jaesuk khiến gã không ngừng trào ra máu tươi, bàn tay to lớn gân guốt nắm chặt lấy chiếc cổ thanh mảnh của cậu như để cùng kéo cậu xuống địa ngục, lại như cố giữ lấy phao cứu sinh để giành giật sự sống từng giây. Jaejoong không phản khán, giờ phút này, tồn tại trong đầu cậu chỉ có hai từ

Trả thù!

“ Cạch”

“Cạch cạch cạch”

_ Jaejoong? Jaejoong! JAEJOONG!

Yunho hoảng hốt tông mạnh vào cửa sau khi cố gắng mở nó ra, hắn thề rằng bản thân chưa bao giờ khóa lại cửa phòng như thế này và quan trọng hơn là hắn không hề có chìa khóa để mở. Jaejoong như thế nào, vì sao cửa lại khóa? Yunho chịu không nổi hàng loạt suy nghĩ trong đầu mình, hắn đã mất đi quá nhiều thứ quý giá của cuộc đời chỉ trong một khoảnh khắc, bây giờ, Jaejoong là báu vật duy nhất còn lại của hắn, là động lực để hắn vực dậy chính mình và cố gắng thay đổi bản thân, hắn không thể mất cậu, tuyệt đối không thể mất cậu.

_MỞ CỬA RA! Y TÁ ĐÂU RỒI! MAU MỞ CỬA RA GIÚP TÔI!

“BANG!”

_JAEJOONG! JAEJOONG AH!

Tiếng hét vang lên, Yunho trừng mắt nhìn Jaejoong của hắn lặn ngụp giữa màu đỏ nhức mắt, đè trên người cậu là tên đàn ông khốn nạn nào đó, hắn nghiến răng lao về phía cậu, mạnh bạo bắt lấy vai tên khốn đó mà đẩy ra xa.

_ Yoo Jaesuk? Jaejoong! Em có sao không? Có sao không?

Ôm lấy Jaejoong vẫn im lặng, Yunho vội vã hôn lên má cậu như lời trấn an và cũng là lời xin lỗi, Jaejoong của hắn, hắn lại một lần nữa để cậu lại một mình, một lần nữa không kịp đến để bảo vệ bảo vật quý giá nhất của mình.

_HẮN TA CHẾT RỒI! GỌI CẢNH SÁT! GỌI CẢNH SÁT!

……….

Một tuần sau

_ Đừng lo Jaejoong, mọi chuyện anh lo ổn thỏa cả rồi- khoát thêm áo lên người Jaejoong khi cả hai ra khỏi đồn cảnh sát, Yunho kéo cậu dựa vào người mình, việc Yoo Jaesuk chết hắn đã lo lắng ổn thỏa, chỉ cần đợi Jaejoong hoàn toàn khỏe lại, hắn sẽ đưa cậu rời khỏi nơi phồn hoa nhưng lắm đau khổ này mà trở về nơi bình yên, tĩnh lặng nơi Jeju, ngôi nhà một tầng ven biển đã được chuẩn bị sẵn cho cuộc sống mới.

…….

_ Jaejoong ah! Chúng ta sẽ đến Jeju, quên hết mọi chuyện buồn bã ở đây đi, chúng ta sẽ có một cuộc sống mới, anh không còn là chủ của Rồng Đen, em cũng không phải lo lắng cuộc sống phập phồng sau này nữa, chúng ta làm lại từ đầu nha em.

Yunho nhẹ ôm lấy Jaejoong khi cả hai ngồi trên chuyến phà đến Jeju, bỏ lại phía sau quá khứ.

…………

Một tháng sau

_ Jaejoong ah! Junki và Se7en gởi quà cho chúng ta này, bọn nó mới đi Hong Kong có bao lâu mà đã trở thành ông chủ hết rồi này, chà, Junki vẫn chưa chấp nhận Se7en, thằng này phải khổ dài dài đây, ha ha ha ha, woa! Em nhìn xem, cái này rất đẹp đúng không? ở Hàn Quốc này không có ai có được da hổ trắng thế này đâu, bọn này cũng kinh doanh liều thật. Chà, phải treo nó ở đâu đây Jaejoong ah~

………….

_ Ya Jaejoong ah! em có thấy nơi này quá nhỏ để trang trí không? Chúng ta không thể làm theo phong trào được, mở tiệm là phải kiếm tiền chứ, tiền của anh gởi vào ngân hàng hết rồi, mỗi tháng lấy lãi cũng nhiều đấy, được rồi, thực tế là lãi mua được mười cái tiệm này, cơ mà tiền đó là để dưỡng già, không thể phung phí được, em biết đấy, tiền càng lúc càng mất giá, phải thủ thôi em ạh! ya Jaejoong ah! em nghe anh nói không đấy hả?

…………..

_ Jaejoong ah! anh sai lầm rồi, đáng ra chúng ta phải mua nhà gần siêu thị mới phải, từ đây đến đó xa quá, trời lại nóng thế này, gần biển tưởng là tốt, ai dè, mùa hè thì nắng hắt oi bức gấp mấy lần ở trung tâm. Thiệt là sai lầm, Jaejoong ah! em muốn uống sinh tố cà chua không? Hay là carot?

…………

_ Jaejoong ah! em đang…

Jaejoong ngủ rồi.

Cậu vẫn im lặng như vậy, tròn hai tháng.

Đặt ly sinh tố xuống bàn, Yunho nhẹ nhàng đến bên giường, vuốt nhẹ mái tóc mềm của cậu mà tự cười một mình. Jaejoong đã rất sốc, Yunho biết,  sau bao biến cố như vậy, mất mát như vậy, ngay cả một người đã từng trải như hắn cũng đã không thể chịu nổi thì làm sao cậu có thể vượt qua, cái giá phải trả cho những lỗi lầm năm xưa dường như quá lớn đối với hắn, mất đi đứa con mà khó khăn lắm cả hai mới có được, mất đi người thân còn lại của Jaejoong, mất đi một gia đình vốn dĩ rất êm ấm, còn gì đau lòng và chua xót hơn khi không còn điểm tựa cho hy vọng. Jaejoong suy sụp rồi, cậu giết Yoo Jaesuk trong căm hận tột độ, Yunho vẫn nhớ rõ gương mặt tối sầm của cậu khi đâm Jaesuk, bàn tay cậu đầy máu nhưng vẫn run rẩy vì chưa thỏa mãn được thù hận trong lòng, đôi mắt đỏ hoe vẫn trừng lớn vào cái xác đã lạnh bên trên mình. Jaejoong dù giết được Jaesuk, cậu vẫn không thể tìm lại một chút thanh thản hay xóa bỏ một chút đau đớn trong lòng, ngược lại, cậu càng khắc sâu những chuyện xảy ra, đó không phải là mơ, cả hắn và cậu đều không thể tự huyễn hoặc mình. Chỉ là…. Jaejoong cần một người mạnh mẽ bên cạnh cậu, cần một người một lần nữa mang lại tia hy vọng mỏng manh cho cuộc đời đen tối của cậu. Yunho tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải chấp nhận và chờ đợi để một lần nữa, mở cánh cửa hy vọng cho Jaejoong, cậu là vợ hắn, là tất cả của hắn, cậu cũng là điểm tựa duy nhất để hắn có thể mạnh mẽ.

_ Jaejoong ah! anh biết em vẫn chưa quên được, anh cũng như em- Yunho thì thầm bên tai Jaejoong, hắn cùng nằm xuống và ôm lấy Jaejoong của hắn thật chặt như thể bảo vệ, như thể truyền hơi ấm an toàn cho giấc ngủ cậu được tròn say- anh mỗi ngày đều tự nhủ với mình rằng, anh phải mạnh mẽ, anh không được bỏ cuộc, không được buồn bã, em biết không, vì anh biết em chỉ còn lại anh.

Jaejoong vẫn thở đều trong lòng Yunho nhưng đôi mắt Jaejoong đã mở từ lúc này, cậu cụp mắt, lắng nghe tiếng đập bình ổn của Yunho

_ Jaejoong ah! anh sẽ chờ, chờ em có thể gác lại quá khứ phía sau, cùng anh bước tiếp Jaejoong ah, anh tin em có thể cùng anh bắt đầu lại từ đầu mà.

Nụ hôn rơi trên mái tóc mềm của Jaejoong, những giọt ấm nóng nhẹ nhàng chạm vào da thịt cậu, Yunho khóc, thựa ra hắn cũng như cậu, chỉ vì hắn nghĩ rằng bản thân phải mạnh mẽ để có thể làm chổ dựa vững chắc cho cậu mà phải giấu đi vẻ yếu đuối của mình. Jaejoong khép lại đôi mắt không sinh động của mình, cậu vẫn im lặng nằm trong lòng hắn. Có lẽ cậu phải mạnh mẽ lên, phải cố gắng học cách có thể quên đi tất cả, vì đứa con bé bỏng của cậu, vì những người thân yêu của cậu và vì cả Yunho của cậu nữa.

_Xin lỗi anh, Yunho….- Jaejoong khẽ nói- em sẽ cố gắng…..

Jaejoong cũng có thể làm điểm tựa cho Yunho, cậu biết.

_ Anh nghe rồi đấy, đừng có nuốt lời!

Jaejoong cười, nụ cười đầu tiên sau những năm tháng đầy sóng gió, với Yunho, đó là nụ cười đẹp nhất thế gian.

END FIC.

Yeh! Thế là beca đã hoàn thành, cám ơn readers đã luôn theo dõi và ủng hộ beca nhá. Rồng biết cái kết này chưa đủ thỏa mãn mems, nhưng yên tâm, mems sẽ còn quắn quéo với n fic khác và maybe tớ sẽ bù đắp cái thiếu thiếu gì đó trong phần extra nhá. Lời cuối, tớ yêu mọi người nhiều nhiều nhiều~~~~~~~~

[Long fic] BECAREFUL! (C67)

Chap 67

_ Jaejoong! Cố lên em, nhìn anh này, Jaejoong ah!

Yunho đưa bàn tay đầy máu ôm lấy gương mặt tái xanh của Jaejoong khi cả hai được đưa đến bệnh viện, máu ra rất nhiều, máu của hắn, của cậu hòa vào nhau làm ướt cả gầm xe. Lo sợ, mất mát, đau đớn, mệt mỏi, kiệt sức như giết chết hắn cả về thể xác lẫn linh hồn. Khoảnh khắc Hyunjoong buông mình xuống vực, Yunho chợt nhận ra, cuộc sống quả thật quá ngắn ngủi, nó không cho phép hắn chần chừ, lưỡng lự hay nói lời hẹn “sau này”, bởi vì, “sau này” sẽ không bao giờ có, hắn chỉ có duy nhất một ngày, ngày hắn đang sống, ngày hắn còn có thể nhìn được mặt trời.

_Em nghe anh nói không Jaejoong? Đừng bỏ cuộc…

Jaejoong chớp mắt, đầu óc trống rỗng bởi phải chứng kiến quá nhiều kinh hãi, mất đi quá nhiều điều quan trọng. Jaejoong muốn nói với Yunho rằng cậu xin lỗi, đáng lẽ cậu phải tin hắn, bởi vì là vợ chồng, hắn sẽ không bao giờ làm cậu đau lòng. Nhưng Jaejoong không làm điều đó, cậu luôn khiến chồng mình lo lắng, cậu gieo hạt giống bất an trong lòng Yunho và nuôi dần nó trưởng thành.

Hyunjoong chết rồi, Jaejoong chạm tay vào bụng, cậu không còn cảm nhận được cái gọi là sự sống bên trong nữa. Đôi mắt đỏ đầy nước bi ai nhìn Yunho, cậu không cảm nhận được nữa, tất cả liên kết giữa cậu và con mình đều mất đi rồi, làm sao bây giờ? Cậu phải làm sao bây giờ?

_Không sao đâu, con chúng ta… rất mạnh mẽ, nó sẽ sống khỏe mạnh, anh hứa!

Yunho nói, bất giác hắn cũng khóc, nước mắt không biết từ bao giờ hòa cùng với máu rơi xuống. Lần đầu tiên, hắn khóc như một đứa trẻ, Jaejoong bên cạnh cũng nức nở thành tiếng. Không nói, nhưng cả hai đều biết, thiên thần của mình đã không thể cứu được, khoảnh khắc trên chiếc xe này, chính là thời gian cuối cùng cả hai còn giữ được một chút gì đó của đứa con, như là kỷ niệm đẹp của những tháng qua, như là nụ cười và hy vọng của cả hai… như là… tất cả.

_ Jaejoong ah! Tỉnh lại… tỉnh lại đi em, đừng ngủ, nhìn anh

Yunho tuyệt vọng gọi Jaejoong đã hôn mê, cậu lã đi trên vai hắn, nước mắt cậu nóng ấm rơi xuống vết thương hắn rát buốt, giờ đây, đâu còn một kẻ cao ngạo quyền thế, đâu còn những thứ hào nhoáng mà hắn nghĩ sẽ theo hắn suốt đời. Yunho bây giờ chỉ là một người cha đang mất con mình, một người chồng chỉ có thể tuyệt vọng mà gọi tên người vợ yêu thương nhất.

………..

_ NHANH NHANH NHANH! LŨ KHỐN, ANH HAI MÀ CÓ CHUYỆN GÌ TAO SẼ ĐỐT BỆNH VIỆN CHÚNG MÀY!

Junki quát lớn khi xe vừa đến bệnh viện gần nhất, bác sĩ vội vã đưa Yunho và Jaejoong lên băng ca nhưng Junki vẫn thấy quá chậm. Đã không còn thời gian nữa, gã biết, bây giờ gã phải nhanh từng giây một, nếu không….

Yunho nghiên đầu nhìn Jaejoong được đẩy đi song song với mình, hình ảnh cậu đã không còn rõ ràng trong mắt hắn nữa, mệt mỏi quá, hắn cũng muốn nhắm mắt lại, cũng muốn nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật sâu và khi tỉnh lại, mọi chuyện chỉ là một cơn ác mộng đáng sợ. Lần đầu tiên, Yunho hy vọng rằng tất cả chỉ là ảo giác, chỉ là giấc mơ kinh hoàng, sự thật sẽ không phải như vậy…

Yunho cố đưa tay chạm vào vợ mình nhưng băng ca sao xa quá, dù hắn có cố gắng bao nhiêu cũng không thể chạm vào được.

_Anh hai, không sao, hai người và cả đứa nhỏ đều sẽ không sao, nếu bọn bác sĩ này không cứu được, em thề sẽ chôn sống chúng.

Nắm lấy bàn tay đưa ra của Yunho, Junki lo lắng nói. Tình yêu không thể nói buông bỏ là có thể buông bỏ, gã đã yêu hắn bao nhiêu lâu, vì hắn mà sống, vì hắn mà cười nên khi nhận ra bản thân không bao giờ có cơ hội bên cạnh hắn như một người vợ, gã cố tỏ ra mạnh mẽ, hung hiểm để che đi những mảnh vỡ của tim mình. Gã chấp nhận Se7en, cho hắn và cho cả bản thân gã một cơ hội mới nhưng suy cho cùng, tình cảm đã giấu kín bao nhiêu năm, không thể nói quên là quên, không thể nói bỏ là bỏ.

_ Không sao đâu, tất cả rồi sẽ ổn thôi.

Ôm lấy vai Junki khi Yunho và Jaejoong đều được đưa vào phòng cấp cứu, Se7en nhìn theo cả hai đến lúc cửa phòng nặng nề khép lại. Hắn và Junki dường như đã đến quá muộn. rồi, kết cục đã được định sẵn và hắn không thể nào thay đổi được.

Bên trong phòng

_Y tá Choi, vùng bụng người này bị chấn động mạnh, tôi không nghe tim thai, máu thuộc loại cực hiếm, chúng ta cần liên lạc với người nhà hoặc các ngân hàng máu gấp, để lâu không được.- bác sĩ chau mày nhìn hiện trạng vết thương của Jaejoong- cô nhanh lên đi. À, và….

………..

_Y tá Park, liên hệ với ngân hàng máu gấp, chúng ta không đủ máu để truyền rồi.

……….

_Xin lỗi, ai là người nhà của bệnh nhân vừa được đẩy vào đây?

_Có chuyện gì sao?- Junki hỏi

_Anh là người nhà của bệnh nhân?

_MẸ KIẾP! TAO BẢO MÀY NÓI THÌ MÀY CỨ NÓI ĐI, HỎI DÀI DÒNG LÀM GÌ?

_….Cái… thai… cái thai bị hư…. Tôi tôi tôi cần có chữ ký… của người thân… để hoàn thành thủ…thủ tục…..

“Phịch”

Junki thất thần ngồi phịch xuống sàn khi y tá chưa kịp hoàn thành câu nói của mình, gã ôm đầu, che đôi mắt đã đỏ của mình lại. Cuối cùng… cũng không thể giữ được

………….

Một tuần sau

_ Anh đến rồi đây, Jaejoong ah!

Yunho đặt đôi nạn sát giường, hắn kéo chiếc ghế nhỏ để ngồi bên cạnh cậu như mấy ngày trước. Một tuần rồi nhưng Jaejoong vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Rót một ít nước vào ly trước khi đưa từng muỗng nhỏ thấm đôi môi nhạt màu của Jaejoong, cậu không tỉnh lại, không thể nhìn hắn, cũng không thể ăn uống gì, cơ thể vốn không còn khỏe mạnh nay lại thêm yếu ớt. Nhìn xuống, Yunho đưa bàn tay vẫn còn ghim kim tim mà chạm nhẹ vào bụng Jaejoong, nơi này, đã từng có một thiên thần, đã từng mang lại niềm vui và hy vọng rất nhiều cho cả hắn và Jaejoong. Mất rồi, thiên thần của hắn đã về trời, đã trở lại chốn yên bình mà các quyển kinh thánh đã nói. Biết! nhưng hắn vẫn không dễ chấp nhận. Rồi sẽ ra sao khi Jaejoong tỉnh lại? hắn biết nói cái gì? Biết phải làm sao để vỗ về, để an ủi nỗi đau quá lớn này đây.

_ Jaejoong ah! Thật tồi nếu anh nói với em rằng… anh vừa muốn em mở mắt nhìn anh, lại muốn… em đừng tỉnh sớm…- Yunho cười gượng gạo- em biết không Jaejoong, con của chúng ta…. Anh không cứu được…con của chúng ta… đã… đã….

Yunho bậc khóc, hắn lại khóc một lần nữa khi không thể nói ra những từ quá sức chịu đựng của hắn. Mọi việc đã kết thúc, cảnh sát đến hiện trường, báo chí đưa tin đã phát hiện hai thi thể. Hắn cho người nhận lãnh Hyunjoong, thay cậu đưa anh về gia đình, thay anh nói câu cuối cùng trước khi đi

“Món của mẹ nấu, lúc nào cũng con như vậy”

Khi nói câu đó, hắn cũng đã khóc.

Khi nói câu đó, gia đình Hyunjoong… cũng đã khóc.

Tang tóc bao trùm, Yunho tưởng chừng bản thân không gượng dậy nổi sau bao biến cố dồn dập và cũng vì vậy mà hắn đã nhận ra rất nhiều điều mà trước đây không hề nghĩ tới.  Yunho nhớ lại những ngày hắn cười phá lên sung sướng khi tự tay đạp chết đứa con còn trong bụng của một hai phụ sắp sinh, hắn nhớ những câu nói độc ác, những việc làm tưởng chừng không phải của con người. Jung Yunho trước kia không biết đến mất mát là gì, không quan tâm đến sống chết hay đau khổ của ai ngoài bản thân thì giờ đây, hắn đều phải trả lại tội nghiệt đó bằng chính gia đình mình. Vợ hắn, con hắn, họ không có tội nhưng vì hắn, họ cũng đã phải gánh chịu sự trả giá đó.

Trong hai ngày ngắn ngủi, Yunho hủy tất cả các vụ phi pháp mà Rồng Đen đang và dự định làm, bán toàn bộ tụ điểm vũ trường, quán bar đã từng là con cưng, tâm huyết của hắn. Sòng bài cũng đã chuyển nhượng cho chủ mới, đàn em cũng được hắn cho đi làm ở những công ty hợp pháp và Rồng Đen, sau hai ngày đã không còn nữa. Yunho không muốn cái nôi của bao khổ đau bây giờ của hắn tồn tại nữa. Vì Jaejoong, vì chính tương lai của hai người, Yunho một lần muốn buông bỏ những gì đã từng là tâm huyết, là sự sống của hắn để trở thành một người bình thường, có một cuộc sống bình thường và được hưởng thụ như một người bình thường.

Yunho bây giờ, không còn gì ngoài Jaejoong.

_ Jaejoong ah! Sau khi em tỉnh lại, chúng ta sẽ đến Jeju để sống, chịu không? Anh sẽ mua một nhà nhỏ… một tầng thôi, anh mở cho em một tiệm khắc gỗ như ước mơ của em, còn anh… anh sẽ học khắc gỗ cùng với em, chúng ta bán cho khách du lịch, chiều chúng ta sẽ đi dọc bờ biển, ngắm hoàng hôn, sáng ngắm bình minh, em thấy như thế có tốt không Jaejoong? Chúng ta quên hết những chuyện này, quên hết đi được không? À, anh có rất nhiều tiền, rất nhiều, anh sẽ gởi ngân hàng, chúng ta lấy tiền lãi mà sống nhé, khi già thì lấy tiền đó mà dưỡng già, em không lo nữa nha, anh đều đã tính hết rồi, em thấy được chứ?

Hôn lên môi Jaejoong, hắn chỉ có thể làm như vậy….

…………

“Cạch”

_ Kim Jaejoong! Xin chào

End chap 67

[Long fic] BECAREFUL! (C66)

CHAP 66

_ Lee So Man?

_Sao? Rất ngạc nhiên à?- Lee So Man cười âm hiểm khi tất cả đàn em đã bao vây xung quanh Jaejoong lẫn Haebon- không ngờ tao vẫn còn sống phải không? Càng không ngờ tao có thể khiến mày như thế này nhỉ?

_Cậu hai, hự!

_Haebon!

Jaejoong cố gắng nắm chặt tay Hyunjoong trong khi đôi mắt lo lắng nhìn về phía Haebon đang liều mạng cứu cậu. Gã đánh đấm điên cuồng nhưng làm sao có thể địch lại quá nhiều người như vậy, thoáng chốc, gã đã bị vật mạnh xuống đất, chỉ có thể thở gấp mà nhìn cậu hai mình.

_ Hyunjoong! Nắm chặt tay em! Đừng buông tay em!

_  Jaejoong, cậu đã bỏ rơi tôi một lần, thì lần này, cậu cần gì phải giả vờ như vậy?- Hyunjoong bình thản đáp, anh nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình, trong lòng lại không rõ là cảm xúc gì, muốn cậu chịu sự trừng phạt nhưng lại không muốn thấy cậu đối với anh như vậy, điều đó chỉ khiến anh ngộ nhận rồi tự làm mình thất vọng nhiều thêm mà thôi.

_ Hyunjoong ah! Sao anh lại AAAAAAAAA!!!!!!!!!!

Jaejoong hét lớn khi đôi giày đen tàn nhẫn đạp lên đôi tay đang cố gắng níu kéo Hyunjoong ra khỏi lưỡi hái tử thần, gót giày mạnh bạo giẫm mạnh như nghiền nát cổ tay cậu, đất đá ly ty giờ đây như những con dao nhỏ không ngừng cứa vào da thịt cậu chảy máu, ngoại trừ cố gắng nắm chặt tay Hyunjoong, Jaejoong chỉ có thể cầu trời để Yunho mau chóng đến.

_ LEE SOMAN! ÔNG LÀM CÁI GÌ?- Hyunjoong chấn động hét lớn khi máu từ tay Jaejoong rơi trên mặt anh, từng giọt nóng hổi khiến tim anh cũng co thắt không ngừng.

_Hahahaha!Giờ này mày còn to tiếng được với tao sao Kim Hyunjoong? Suy cho cùng, nếu không có tao, mày có gặp được thằng này không? Mày vô dụng như vậy, không có tao, mày có thể làm được những điều này sao?- Lee So Man hung ác nhìn Hyunjoong đang cheo leo bên vách núi

_ÔNG MUỐN GÌ Ở HYUNJOONG! NGƯỜI CÓ THÙ VỚI ÔNG LÀ TÔI, HYUNJOONG KHÔNG CÓ TỘI! THA CHO ANH ẤY ĐI!

_Tha? Tha cho nó thì làm sao tao nhìn thấy bất hạnh của bọn mày?- Lee So Man giẫm mạnh tay Jaejoong, lão ngồi xuống, bàn tay thô ráp nhăn nheo nắm lấy tóc cậu mà kéo mạnh khiến Jaejoong không khỏi rên lên vì đau đớn. Cơn đau từ bụng, từ cổ tay và từ tóc khiến mắt Jaejoong như hoa đi, cậu thở gấp khi trong lòng không ngừng gào thét tên Yunho, cậu mong hắn đến nhưng lại cầu mong hắn đừng đến, nếu hắn chỉ có một mình… Jaejoong không dám nghĩ nữa.

_Ha ha ha, tao biết mày đang nghĩ gì, Yunho chắc chắn sẽ đến. Mày cứ yên tâm, từ giờ cho đến lúc nó đến, tao không làm gì mày đâu.

Lee So Man bỏ tay ra khỏi tóc Jaejoong, lão rút khăn để lau trước khi thả cho gió mang xuống vực thẳm. Lão cao ngạo nhìn xuống hai kẻ đang chật vật dưới chân mình, thỏa mãn, sung sướng dâng cao trong lòng lão

_ Khụ khụ khụ!

_Lão đại!

_Yoo Jaesuk?- Jaejoong trừng mắt nhìn kẻ bên cạnh Lee So Man, là Yoo Jaesuk! Bác sĩ đã giúp cậu có con, tại sao gã lại đứng bên cạnh lão?

_Bất ngờ sao?- đọc được sự kinh ngạc của Jaejoong, Lee So Man lại cười lớn- tao còn nhiều bất ngờ dành cho tụi bây lắm. Bây giờ tao cũng không ngại nói cho mày biết, cái thai trong bụng mày là do tao ban cho, tao muốn mày có con, mày mới được có con! Biết không, tao chờ đợi giây phút này rất lâu rồi, những tưởng sẽ không thể đợi được nữa.- Lee So Man cảm khái nhìn Jaejoong

Không đợi Jaejoong hiểu, Lee So Man vui vẻ nói cho cậu biết những gì lão đã làm, từ việc sai khiến Yoo Jaesuk đưa cậu loại thuốc có hại nhưng có thể mang thai đến cuộc gặp gỡ tình cờ mà không tình cờ giữa cậu và Hyunjoong. Lão liên lạc với anh và bóp méo tất cả kỹ niệm đẹp của hai người, biến anh thành con cờ với sự thù hận và thất vọng chất chồng trong tâm hồn. Những cuộc cãi vả, hiểu lầm giữa cậu và Yunho cũng không nằm ngoài định liệu của lão, tất cả… tất cả đều được lão kiểm soát chặt chẽ, ngay cả việc Hyunjoong tự tử, điều đó cũng do Hyunjoong và lão hợp tác tạo thành. Trong sự gặp mặt này, không có điều gì là ngẫu nhiên, không có cái gì là trùng hợp cả.

Jaejoong mím môi, cậu  vẫn nắm chặt tay Hyunjoong nhưng lòng bàn tay cậu bắt đầu lạnh lẽo, Hyunjoong ah! Tại sao một người thiện lương như anh lại có thể tàn nhẫn đến như vậy, tại sao chỉ vì lời nói của một bên mà anh lại biến chất một cách đáng sợ đến mức Jaejoong không tin người cậu đang đối diện có phải là Kim Hyunjoong của cậu hay không. Anh- một người đại diện cho ánh mặt trời chói chang, là biểu tượng của những điều tốt đẹp nhất trên đời lại sa vào vũng bùn như thế, làm sao Jaejoong chấp nhận, làm sao cậu có thể tin đây.

_ Hyunjoong ah! Anh không làm như vậy phải không?- cậu run giọng

_Tất cả là do cậu ban cho tôi Jaejoong!

_Không! Không phải!

_JAEJOONG!

Tiếng gọi quen thuộc khiến Jaejoong bừng tỉnh, cậu vội quay đầu về phía sau, Yunho đã đến

_LEE SO MAN? ÔNG VẪN CÒN SỐNG?- không ngoài định liệu của Lee So Man, Yunho cũng bất ngờ khi biết lão còn sống

_HA HA HA HA! Sao? Bất ngờ sao? Vợ mày cũng có vẻ mặt y như mày khi nhìn thấy tao đấy. Mày đến rồi thì nên vãn tuồng hát thôi, tao cũng không có thời gian cho chúng mày.

“BỐP!”

_AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng hét thê lương bất ngờ vang lên đánh động cả không gian rộng lớn, Jaejoong hét không ngừng, cậu co quắp người lại khi đôi chân độc ác của Lee So Man đá mạnh và bụng cậu. Cơn đau xé da khiến vùng bụng đau dường như muốn vỡ tan, tiếng Yunho hét lớn, tiếng Hyunjoong kinh hãi, tiếng hét của cậu cũng khơi màu cho sự cuồng nộ của Yunho khi chứng kiến vợ con của mình bị dày vò ngay trước mặt, cơn say đêm qua vẫn còn khiến hắn càng thêm khát máu, điên cuồng xông về phía Jaejoong nhưng bọn đàn em của Lee So Man đã nhanh chóng vây hắn thành vòng tròn, cô lập và chia cách không cho hắn tiếp cận Jaejoong.

_ Jung Yunho, mày ngày xưa đã từng tự tay phá thai một thai phụ đúng không? Mày cũng dùng cách này khiến cô ta hư đứa con chín tháng đúng không? Sao? Cảm giác đó bây giờ mày còn nhớ chứ? Rất hưng phấn đúng không?

Lee So Man cười nhạo nhìn Yunho phát điên mà xông về phía lão, hắn tiến một bước, lão lại đá mạnh vào bụng Jaejoong một lần, theo mỗi cú đá là tiếng hét đã khản của Jaejoong, nước mắt, gào thét đâm vào trái tim của hai người đàn ông yêu thương cậu hết mực. Jaejoong co người như một con ốc, máu đã chảy xuống chân, lan ra cả vùng đất cát bên dưới cậu.

_ĐỪNG! CẦU XIN ÔNG ĐỪNG ĐÁ NỮA! CẦU XIN ÔNG! TÔI XIN ÔNG!

_ JAEJOONG AH! DỪNG LẠI! LEE SOMAN! DỪNG LẠI CHO TÔI!

_THẰNG KHỐN, MÀY DỪNG LẠI CHO TAO! DỪNG LẠI CHO TAO! MẸ KIẾP! THẰNG KHỐN NẠN!

“PHẬP!”

Một dao sau lưng khiến Yunho quỳ mạnh xuống đất, hắn trừng lớn đôi mắt đầy tơ máu mà nhìn vợ con đang quằn quại trước mắt. tiếng gọi của đàn em phía sau cũng không khiến hắn chú ý nữa, hắn chỉ muốn lao đến, muốn dùng cả tính mạng này để cứu lấy vợ con mình, cứu lấy họ! cứu lấy họ! chỉ duy nhất câu nói đó vang lên trong đầu hắn lúc này!

_KHỤ!

Một búng máu tươi trào ra từ miệng của Jaejoong, tay cậu run rẩy lạnh toát tựa như có thể buông xuôi bất cứ lúc nào, bụng đã đau đến tê dại, có thứ gì đó đang chậm rãi biến mất, chậm rãi rời xa cậu.

_ JAEJOONG! BUÔNG TAY ANH RA! BỎ TAY ANH RA JAEJOONG!

_KHỤ!

Lại một ngụm máu nóng rơi xuống mặt Hyunjoong khiến anh kinh hãi, Jaejoong ah! Xin đừng nôn ra máu nữa, xin đừng cố chấp nắm tay anh chặt như thế nữa, anh chỉ là một con tốt vô dụng, chỉ là một kẻ mang lại đau khổ cho cậu.

_ JAEJOONG! JAEJOONG! ĐỪNG NGẤT EM AH
! JAEJOONG! MỞ MẮT NHÌN ANH! NHÌN ANH!

Cơ thể chi chít vết thương lớn nhỏ cũng không khiến Yunho chý ý, hắn đã phát điên rồi, phát điên vì Jaejoong đang nằm đó vũng máu, phát điên vì cảm nhận rõ ràng sự sống nhỏ bé đang tắt dần, tiếng súng vang lên, từng tên gụt xuống nhưng cũng không đủ để hắn có thể vượt qua

_Anh hai!

Junki đỡ lấy Yunho khi hắn té ngã, gã và Se7en đã đi ngay lập tức khi hay tin hắn rời khỏi nhà nhưng vừa tới nơi gã đã nhìn thấy Yunho bị thương đang cuồng loạn xông về phía Jaejoong đang thoi thóp. Nhanh chóng rút súng, bóp cò, cố gắng cân bằng lại sức lực hai bên nhưng dù có thêm hai người nữa, dù có thêm hai khẩu súng thì cũng không thể đánh bại quá nhiều kẻ liều mạng, quá nhiều tên không biết sống chết.

_Mày nghĩ mày có thể đến được đây sao Yunho?- Lee So Man nghiến răng nhìn Yunho đang la hét phía sau- cho dù mày tới được thì mày làm được gì? Mày cứu nổi nó không?

Yunho ngừng thở nhìn con dao sáng choang trên tay Lee So Man, tim hắn co thắt bởi thứ ánh sáng chói mắt đang treo lơ lửng trên đầu Jaejoong. Yunho phải làm sao? Hắn phải làm sao để có thể cứu được cậu?

_JUNG YUNHO! TẠO CHO MÀY NHÌN THẤY VỢ CON MÀY CHẾT TRONG TAY TAO!

_NGỪNG LẠI!

Cả Hyunjoong và Yunho đều hét lên tuyệt vọng, tay Hyunjoong bất chấp bị đá nhọn đâm vào, anh bám víu vách đá bằng đôi tay còn lại của mình trong khi bàn tay kia vẫn luôn nắm lấy bàn tay đã chuyển lạnh của Jaejoong. Anh không muốn Jaejoong chết, dù cậu không còn là của anh, dù cậu có đối xử với anh như thế nào thì tận trong thâm tâm, anh vẫn không muốn cậu chết như vậy.

Riêng Yunho, hắn điên cuồng chạy về phía Jaejoong, bất chấp đạn ghim vào cơ thể, bất chấp những nhát dao cuồng loạn của bọn khát máu, cơ thể tả tơi với quá nhiều máu cứ thế mà chạy về phía Jaejoong, hắn không kịp suy nghĩ, chỉ có thể phóng người bao trọn lấy cơ thể Jaejoong khi con dao vừa kịp hạ mạnh xuống

“PHẬP!”

_YUNHO AH!

Sức nặng của Yunho bao trùm cơ thể Jaejoong, che chắn cho cậu bằng sinh mệnh của mình, hắn nhẫn nhịn cơn đau, trừng mắt nhìn kẻ đã suýt nữa giết vợ con hắn, đôi tay nổi đầy gân nắm lấy chân Lee So Man quật mạnh khiến lão ngã nhào xuống đất, đúng lúc Hyunjoong vừa chạm tay vào thành vực, anh nắm lấy cổ áo của lão mà kéo mạnh về phía mình.

Giờ phút này, hai người đàn ông đó đều có cùng một suy nghĩ, kẻ làm Jaejoong đau đớn  như vậy nhất định phải chết!

“SOẠT!”

Jaejoong bất ngờ bị kéo về phía vực khi sức nặng của Hyunjoong đột ngột tăng lên, cậu vội nhịn đau mà nắm lấy cánh tay còn lại của Hyunjoong, không cho anh rơi xuống, cơ thể mạnh mẽ đẩy Yunho sang một bên, nếu cậu có bất trắc, ít nhất hắn sẽ không phải cùng cậu rơi xuống vực

_ Jaejoong! Nắm lấy tay anh!- ho ra ngụm máu tươi, Yunho đưa đôi tay kiệt sức về phía Jaejoong, cố gắng giữ lấy cậu bằng tất cả sức lực còn lại của mình

_ Yunho ah! Em xin lỗi…. em đáng ra phải tin anh!- nhìn Yunho đang cố sức cứu lấy mình, Jaejoong bậc khóc, cậu có lỗi với quá nhiều người, cậu đã làm quá nhiều người tổn thương vì cậu.- đừng chạm vào em, Yunho ah! Đừng chạm vào em, em không muốn anh bị kéo xuống dưới, em không muốn anh chết…

_BỌN MÀY KHÔNG GIẾT ĐƯỢC TAO ĐÂU! KAI SẼ KHÔNG ĐỂ TAO CHẾT TRƯỚC TỤI MÀY!

Lee So Man ôm chặt eo Hyunjoong, lão may mắn túm lấy anh khi vừa bị kéo xuống vực. thật sự lão đã không còn nghĩ đến sống chết nhưng quyết tâm phải nhìn thấy Jung Yunho lẫn Kim Jaejoong chết đã tiếp thêm nghị lực để lão sống sót. Lão nhất định phải kéo theo chúng, nhất định phải bắt chúng chết cùng.

_ BỎ ANH RA JAEJOONG! BỎ RA!

Hyunjoong rối loạn vùng vẫy hòng thoát khỏi tay Jaejoong, cậu sẽ bị anh kéo xuống vực nếu tiếp tục như thế này, anh không muốn! anh không muốn!

_ KHÔNG! KHÔNG BỎ!HUYNJOONG! ANH NHẤT ĐỊNH PHẢI SỐNG, ANH LÀ NGƯỜI THÂN DUY NHẤT CỦA EM, EM KHÔNG ĐỂ ANH CHẾT ĐÂU!

_Người thân?- Hyunjoong ngẩn người bởi câu nói của Jaejoong

_MÀY KHÔNG BIẾT SAO HYUNJOONG, MÀY VÀ NÓ LÀ ANH EM RUỘT ĐẤY, ANH EM CÙNG MẸ KHÁC CHA ĐẤY. HA HA HA HA! THẬT TỘI NGHIỆP CHO MÀY

_ Jaejoong! Như vạy là sao?- Hyunjoong hoảng loạn hỏi, anh và Jaejoong là anh em ruột? làm sao có thể?

_ Hyunjoong ah! Ông ta nói đúng…. Chúng ta cùng nhóm máu, cùng ADN, vì vậy… em rời đi, em muốn anh sống hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, em chỉ muốn như vậy…em nghĩ… chỉ cần giữ kín bí mật đó, anh sẽ vẫn là….khụ!

_ Jaejoong! Đồ ngốc! ĐỒ NGỐC!

_HA HA HA HA HA CHÚNG MÀY GIỜ MỚI NHẬN RA LÀ MUỘN RỒI, TAO RẤT SUNG SƯỚNG! RẤT THỎA MÃN!

_Khốn nạn! ông biết mà vẫn  cố tình lôi tôi xuống vũng bùn- Hyunjoong nghiến răng, sự thật anh vẫn chưa thể chấp nhận được nhưng đối diện con người độc ác đã khiến anh hiểu lầm Jaejoong quá nhiều này, anh lại muốn một lần nhuộm đỏ đôi tay mình bằng máu của lão. Anh không thể để lão tiếp tục  trò đùa tàn nhẫn này nữa

_ Jaejoong ah!- đôi mắt Hyunjoong bình tĩnh hơn bao giờ hết, anh nhìn Jaejoong thật lâu, nhớ rõ từng đường nét của cậu, với anh, Jaejoong không thể là anh em, cậu là người anh yêu nhất, là mối tình đầu đẹp nhất và cũng đau đớn nhất của anh- em đã từng yêu anh bao giờ chưa?

_Sao anh lại hỏi như vậy?

_Đưa tay cho tôi!

Một bàn tay khác đưa ra tiếp lấy Hyunjoong, là Yunho, hắn vừa ôm lấy Jaejoong vừa cúi người muốn giúp anh, nhìn Yunho, lại nhìn Jaejoong vẫn đang nức nở, gương mặt Hyunjoong lại trở nên thật thanh thản, anh cười thật tươi, nụ cười của một Kim Hyunjoong thuần khiết ngày xưa, nước mắt không ngừng rơi nhưng dường như anh đã tìm lại được chính mình, đã hiểu ra mọi việc một cách sáng suốt.

_ Hyunjoong ah! Đừng nghĩ quẩn, nắm chặt tay em, đừng bỏ ra!- Jaejoong hoảng hốt bấu víu lấy bàn tay đã có phần buông lỏng của Hyunjoong, cậu biết anh nghĩ gì nhưng không được! không được!

_ Yunho! Hãy chăm sóc cho Jaejoong, yêu em ấy… cả phần của tôi nữa! và…. Nói với mẹ tôi… món ăn của bà ấy lúc nào cũng ngon như vậy…

Quẫy mạnh, bàn tay buông lõng trượt ra khỏi tay Jaejoong, cơ thể như đang bay bổng, Hyunjoong mỉm cười giang đôi tay như thể ôm lấy tất cả những người đang gào thét tên mình,  tiếng hét của Lee So Man vang vọng trên đường đến cửu tuyền, dường như anh đã làm một việc rất có ý nghĩa, anh đã làm đúng phải không?

_HYUNJOONG! HYUNJOONG! TRỜI ƠI! TRỜI ƠI! SAO LẠI ĐỐI XỬ VỚI TÔI NHƯ VẬY! TRỜI ƠI!

Jaejoong điên cuồng gào thét, bụng co thắt đau đớn, máu tươi ứa ra không ngừng cùng với mất mát quá lớn như thế, làm sao cậu có thể chịu nổi, làm sao cậu có thể vượt qua nổi!

_ Jaejoong ah! Jaejoong ah!

_Anh hai! Anh hai!

Cả Junki lẫn Se7en đến thì mọi chuyện đã quá muộn, Yunho và Jaejoong tuyệt vọng mà nức nở, cậu ngất đi trong tay hắn và hắn cũng không thể chịu nổi mà suy sụp. Núi Sang thê lương nhuốm màu ảm đạm.

End chap 66

[ Long fic] BECAREFUL! (C65)

CHAP 65

“Thế nào, kế hoạch thành công rồi đúng không?”

_Hừ- Hyunjoong không cảm xúc đáp lại

“Ha ha ha, tôi đã nói với cậu, chỉ cần tin vào tôi là được, mọi chuyện cứ để tôi giải quyết nhưng xem ra tôi phải nói lại rồi, cậu khá lắm nha, rất ấn tượng”

_Tôi muốn gặp Jaejoong ở núi Sang, mọi chuyện nên chấm dứt, không nên kéo dài nữa.

“Nhưng cuộc vui chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà, cậu không muốn nhìn cái nhà đó rối tung rối mù lên sao? Không hứng thú muốn nhìn vợ chồng đó tan đàn xẻ nghé sao?”

_Tôi không quan tâm, tôi chỉ muốn dứt điểm một lần với Jaejoong, không muốn tiếp tục nữa, nếu ông không giúp tôi, chúng ta coi như chấm dứt tại đây, chuyện ông thì ông tự giải quyết, chuyện tôi thì tôi tự lo.

“ Ok ok anh bạn trẻ, cậu đừng tức giận ah, chúng ta giống như sinh vật cộng sinh rồi, tôi sống thì cậu mới sống, cậu chết thì tôi cũng chết theo, cứ hợp tác vui vẻ đi ah”

_Hừ!

Hyunjoong cho điện thoại vào túi, anh lau nhanh vệt máu đang rỉ ra từ khóe môi, trên mặt chắc hẳn không ít những vệt bầm tím rồi nhưng Hyunjoong không cảm thấy đau đớn. Anh bước nhanh, rẽ vào con ngõ nhỏ tối tăm, nơi đó có đám người vạm vỡ đang chờ anh xuất hiện.

_Chậm quá rồi đó anh bạn- gã cao to phun nước bọt bất mãn

_Hừ! đây là phần còn lại, nhận rồi thì biến đi, đừng để tôi nhìn thấy các anh nữa.

_Tất nhiên rồi ah, bọn này cũng rất biết điều mà- tên đại ca liếm tay đếm xấp tiền dày mà Hyunjoong vừa đưa- ồ, dư luôn, anh bạn hào phóng quá- hắn vỗ xấp tiền vào tay đầy thỏa mãn- anh bạn, nếu có cái gì cần thì cứ gọi bọn này nhá, đảm bảo lo liệu chu đáo luôn.

_Được rồi.

Hyunjoong quay lưng đi ra khỏi con hẻm, sau lưng là tràn cười hứng khởi của bọn côn đồ, chúng mãi mê tính toán xem nên tiêu xài như thế mà không để ý nụ cười nửa miệng của Hyunjoong.

_CẢNH SÁT ĐÂY, ĐỨNG LẠI!

Tiếng xe cảnh sát vang lên inh ỏi sau lưng Hyunjoong, anh cứ lầm lũi bước đi mà không một lần ngoảnh đầu lại, nụ cười nửa miệng cứ thế chậm rãi nở rộ trên gương mặt u ám của Hyunjoong. Anh biến chất một cách đáng sợ rồi, ngay cả bản thân anh cũng cảm nhận được điều đó nhưng anh không kiềm chế được sự hưng phấn chưa từng có, thỏa mãn khi làm được một việc gì đó, thích thú khi nhìn cảnh sát bắt giam bọn côn đồ hoành hành lại sung sướng khi nghĩ đến gương mặt của Yunho khi bị Jaejoong hiểu lầm. Hyunjoong thật đáng sợ và anh quy kết đó là lỗi của Jaejoong,. Anh trở nên như thế này tất cả là do Jaejoong gây ra.

…………

Rồng Đen

_Vợ tôi có sao không bác sĩ?- Yunho nắm chặt tay Jaejoong, hắn lo lắng nhìn vị bác sĩ già đang cẩn thận khám cho cậu, Jaejoong ngất khi máu thấm ướt chân cậu khiến hắn nhìn mà choáng váng

_Vợ anh vì tức giận quá độ, tinh thần bị đả kích nặng dẫn đến tình trạng này, tháng thứ tám và thứ chín là hai tháng vô cùng quan trọng, đừng để tinh thần vợ anh bị kích động mạnh, như vậy sẽ dẫn đến tình trạng sinh sớm, thể trạng của cậu đây không thích hợp để sinh thường nên việc sinh sớm rất nguy hiểm cho cả thai phụ lẫn em bé. Anh nên cẩn thận.

_Tôi thấy máu chảy rất nhiều, như thế có sao không?- Yunho vẫn bất an hỏi

_Đó là tình trạng xuất huyết thường gặp ở thai phụ sắp sinh, thời gian này vợ anh sẽ xuất hiện tình trạng đau bụng liên tiếp, việc đó là rất bình thường thôi, nhưng mà cố gắng tránh kích động tinh thần cậu ấy. Rất nguy hiểm!- bác sĩ nhấn mạnh- nhẹ thì sinh sớm, nặng thì sẩy thai, thời kỳ này mà sẩy thai thì thai phụ cũng không có sức để vượt qua. Cho nên phải tuyệt đối cẩn thận.

_Tôi biết rồi, cám ơn bác sĩ!

Cho người đưa bác sĩ trở về, Yunho lặng lẽ ôm lấy Jaejoong vẫn đang hôn mê, hôn lên môi cậu bằng tất cả tình yêu của mình. Hắn không tin vào thượng đến, cũng không tin vào bất kỳ điều kỳ diệu nào nhưng lần này, hắn âm thầm cầu xin tất cả đấng tối cao hãy che chở cho gia đình nhỏ của hắn, che chở cho người hắn yêu hơn cả sinh mạng của mình và bảo vệ thiên thần sắp chào đời của hắn

Lúc trước hạnh phúc bao nhiêu, Yunho cứ tưởng đấy là cái kết đẹp cho những tháng ngày chinh phục của hắn, có Jaejoong làm vợ, có con nối dõi, có tiền để gia đình không lo cơm áo, hắn từng nghĩ bản thân quá mức viên mãn cho đến hôm nay, mọi suy nghĩ của hắn đều vỡ tan tành. Yunho nóng giận khi nhìn Jaejoong chú tâm đến người đàn ông khác, mặc cho đó có là em ruột của Jaejoong nhưng với hắn, Kim Hyunjoong luôn là một rào cản, một tình địch nặng ký nhất mà hắn từng gặp. Hắn lo sợ mất cậu nên hắn ghen tuông, muốn giữ cậu trong vòng tay nên mới khắc khe như vậy. Yunho không muốn tổn thương cậu, hắn chỉ nói, chỉ đe dọa cậu thôi, việc Hyunjoong bị đánh không phải do hắn làm, Jaejoong không tin, cậu từ bao giờ không còn tin tưởng hắn như vậy nữa.

_Ư…

Jaejoong khó nhọc mở đôi mắt nặng trĩu nhìn xung quanh, vùng bụng vẫn âm ỉ đau đớn như chính trái tim cậu. Nhận ra vòng tay quen thuộc đang ôm lất mình, hơi thở bạc hà thơm mát vây quanh hơi thở mà Jaejoong kinh hãi. Sau nhiều chuyện xảy ra, cậu bất giác sợ hãi người đàn ông sẽ đi cùng cậu suốt quãng đời còn lại này. Chỉ vì yêu mà bất chấp phải trái, chỉ vì ghen mà không nghĩ đến tình thân. Jung Yunho, cái tên này vừa quá quen thuộc lại trở nên quá xa lạ.

Tránh thoát khỏi vòng tay của Yunho, Jaejoong thở dài nhìn trần nhà được chạm trổ cầu kỳ toát lên vẻ sang trọng bậc nhất, buồn bã nhận ra, trong ngôi nhà này, vị trí của cậu là ở đâu. Đây là nhà của Yunho, mọi thứ ở đây đều chỉ thuộc về Yunho, cậu được ở đây, tiêu xài cao cấp đều nhờ vào Yunho, vì vậy, lời nói của cậu không quan trọng, yêu cầu của cậu không được chấp nhận. Jaejoong ê chề nhận ra thứ mà mình cố gắng gìn giữ chỉ là do mình tự huyễn hoặc, tự hy vọng.

_ Jaejoong, em thấy chổ nào không khỏe, nói cho anh biết được không?- Yunho áp chế khó chịu khi bị Jaejoong đẩy ra, hắn dịu dàng nói chuyện với cậu- đừng âm thầm chịu đựng, không tốt cho em đâu.

_ Yunho ah!- Jaejoong thẫn thờ gọi

_Anh đây

_Chúng ta… xa nhau một thời gian đi- Jaejoong giữ chặt giọt nước mắt mặn đắng trong khóe mắt, không khóc! Jaejoong không khóc nữa, sẽ không bao giờ rơi một giọt nước mắt nào nữa- ly thân đi.

_ Em bình tĩnh lại được không, anh biết em đang rất tức giận. Em đánh anh cũng được, mắng anh cũng được nhưng đừng nói như vậy- Yunho bất an vỗ về Jaejoong, hắn biết cậu tức giận quá độ, cậu nói lẫy thôi nhưng từng câu từng chữ cậu thốt ra vẫn như lưỡi dao không ngừng cứa vào tim hắn chảy máu.

_Tôi không tức giận, chỉ là tôi nhận ra…. Tôi không hiểu anh như đã nghĩ. Chúng ta…cần thời gian để suy nghĩ.

_ Jaejoong ah! Anh không làm gì có lỗi với em cả, anh thề như vậy. Việc của Hyunjoong không phải…

_Đừng nói nữa- Jaejoong cắt lời Yunho – tôi không muốn nghe nữa

_Em muốn ly thân, sao em không nghĩ cho con chúng ta? Chỉ hơn một tháng nữa là em sinh con rồi, em đành tâm để con không có bố sao? Khi em sinh nở, ai có thể chăm sóc con chúng ta? Ai có thể bên cạnh em? Là anh! Chỉ có thể là anh thôi, chỉ có anh mới toàn tâm toàn ý lo lắng cho em và con, em đành lòng nhìn con sinh ra mà không thấy được cả bố lẫn mẹ sao Jaejoong?

_Tôi không nghe nữa, không nghe nữa, làm ơn đừng nói nữa được không?

Jaejoong vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Yunho, cậu hỗn loạn bịt chặt tai mình, không muốn nghe nữa. Làm sao cậu không nghĩ đến điều đó, cậu không muốn bé con của cậu phải chịu cảnh như cậu ngày xưa nhưng làm sao cậu đối diện với Yunho sau những việc hắn đã gây ra? Rồi đây hắn sẽ làm gì nữa ? sẽ che giấu cậu bao nhiêu lần nữa?

_ Jaejoong ah, em đang mất bình tĩnh, hãy ngủ một chút đi. Khi tỉnh dậy em sẽ thấy khá hơn.

_Tôi rất tỉnh táo, chúng ta ly thân đi!- Jaejoong mệt mỏi đáp

_ Jaejoong ah, anh nói với em, dù em chết em vẫn là ma nhà họ Jung, anh không bao giờ rời bỏ em. – Yunho nhìn cậu, đôi mắt cũng đỏ hoe không biết vì giận dữ hay đau lòng, lời nói thô bạo nhưng lại ẩn chứa nhiều sợ hãi, nhiều bất an- anh đi ra ngoài, em ngủ một chút đi. Anh sẽ cho người nấu ít cháo cho em.

Yunho bước nhanh ra khỏi phòng, Jaejoong đăm chiêu nhìn dáng cao gầy của hắn, cuối cùng giọt nước mắt cậu kiềm nén cũng trào ra. Jaejoong khóc, giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống kể từ khi làm vợ Yunho. Hắn hứa gì với cậu, hắn đã quên rồi sao? Hắn thề sẽ giữ mãi nụ cười cho cậu, thề sẽ không để cậu rơi nước mắt vì đau khổ một lần nào nữa. Vậy mà bây giờ, tiếng khóc tức tưởi vang lên ai oán, Jaejoong khóc như một đứa trẻ, giữa tình yêu và tình thân, tại sao luôn muốn cậu phải chọn lựa, tại sao cậu không thể dung hòa cả hai. Tại sao số phận luôn buộc cậu phải chọn lựa.

Đứng bên ngoài, Yunho suy sụp trượt dài, hắn gụt đầu che đi những giọt nước mắt của mình. Gia đình mà hắn luôn muốn che chở tại sao lại tan tành như thế này, là tại ai? Tại hắn quá cố chấp? tại Jaejoong quá tham lam hay tại Kim Hyunjoong xuất hiện không đúng lúc? Yunho chỉ muốn toàn tâm toàn ý yêu thương Jaejoong, muốn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha mà cũng khó đến vậy sao? Tình yêu của hắn không đủ để xóa bỏ mọi hiểu lầm hay tại vì cả hai đã không còn hiểu nhau như ngày trước.

Tiếng nức nở của Jaejoong vẫn vang vọng bên tai Yunho khiến hắn càng thấy bản thân thật vô dụng. Hắn vẫn nhớ lời thề với cậu nhưng dường như hắn đã không thể hoàn thành rồi.

………….

_Cậu hai, tôi… không thấy cậu Kim kia nữa.- Haebon e dè nói lại cho Jaejoong biết, sau lần ngất xỉu của cậu, gã  không muốn tiếp tục tìm hiểu giúp cậu nữa, nếu cậu Kim kia có chuyện thì cậu chủ của gã cũng không ổn, hắn muốn nói dối rằng tất cả vẫn ổn nhưng nhìn dáng vẻ của Jaejoong, gã lại không đành lòng.

_Không thấy? tại sao lại không thấy?

_….

_Đừng giấu tôi anh Haebon, có phải Yunho đã làm gì với anh ấy không?- Jaejoong bất an hỏi

_Không… không phải… nhưng mà…cậu hai ah, cậu đừng quan tâm tới anh ta nữa. anh hai vì cậu mà đau khổ rất nhiều, anh hai đã rất gầy rồi, cậu hai đừng hành hạ anh hai nữa được không?- Haebon chân thành nói, gã không muốn hai người mà gã mang ơn lại lâm vào tình cảnh này chỉ vì một người ngoài. Từ khi Jaejoong ngất, Yunho cũng xuống sắc rất nhiều, hắn làm việc không màn đến sức khỏe, khi kiệt sức lại làm bạn với thuốc lá và rượu. Từ một gia đình êm ấm, chỉ vì một người mà tan vỡ hết rồi,

_Tôi xin anh, nói cho tôi nghe, anh biết tại sao Hyunjoong không đến không?

_Tôi…

_Làm ơn, tôi xin anh đó anh Haebon.

_Tôi… tôi nghe nói… cậu Kim đó bị cái gì đó, la…la hét tên cậu rồi bỏ đi. Người nhà cậu ấy tra được vị trí của cậu ấy ở núi Sang… nơi đó….

_Nơi đó như thế nào?- Jaejoong vội vã hỏi

_Nơi đó là… là một trong ba ngọn núi có nhiều người… tự tử nhất… cậu hai! Cậu làm gì vậy, nguy hiểm lắm cậu hai!

_Nhanh! Nhanh lên! Nhanh lên!

Jaejoong hoảng hốt đi nhanh ra khỏi phòng, bụng lại đau âm ỉ nhưng cậu vẫn cố lê từng bước nặng nề để ra ngoài. Haebon ngay lập tức gọi điện  cho Yunho, mặc cho gã gọi bao nhiêu lần, đáp lại gã chỉ là tiếng chuông dài đằng đẵng

Anh hai! Sao không bắt máy! Anh hai!

Lo lắng chạy theo Jaejoong, nhìn thấy cậu đã lên xe, gã vội vàng năn nỉ cậu đừng liều lĩnh. Nhưng Jaejoong bây giờ đã hỗn loạn, nhìn Haebon bằng đôi mắt hoảng hốt

_Em trai tôi… Hyunjoong là em trai ruột của tôi, tôi không thể để nó chết, không thể. Làm ơn…. Đưa tôi đến đó, đừng để nó chết!…

Jaejoong bấu víu lấy Haebon như cứu cánh cuối cùng của mình, cậu mặc cho gã bày bố, chỉ cần có thể đến đó, chỉ cần có thể cứu Hyunjoong. Chỉ cần anh đừng chết!

_Được! cậu đừng xúc động, tôi sẽ đưa cậu đi, nhưng trước đó phải nói với anh hai chứ đúng không? Cậu đi một mình rất nguy hiểm!

_Không kịp đâu, đưa tôi đi, dọc đường tôi sẽ gọi cho anh ấy. đưa tôi đi! Đưa tôi đi!

Haebon cũng rối bời mà lên xe, xe lao nhanh ra khỏi biệt thự trắng xa hoa của Rồng Đen, đi nhanh về hướng núi Sang, nơi mà mọi gút mắt sẽ được giải tỏa.

“Tit tit tit”

Sao lại không trả lời, sao mỗi khi tôi cần anh nhất, anh lại không xuất hiện

Jaejoong úp mặt vào tay khi nhiều lần không gọi được cho Yunho. Haebon nói đúng, một mình cậu đi là quá nguy hiểm cho thiên thần trong bụng, sức khỏe của cậu không đủ để đến núi Sang nhưng cậu lại không thể chờ đợi khi có một người đã đến đó. Hyunjoong ah! Hyunjoong ah! Jaejoong gào thét tên anh trong tâm trí, cậu vì anh mà rời đi, vì anh mà gìn giữ bí mật đó để anh có thể sung sướng cả đời, vậy mà mọi tính toán của cậu đều đi sai hướng. Jaejoong đã làm gì thế này!

Trời ơi! Trời ơi! Trời ơi!

_A!- Jaejoong gập người khi cơn đau ập đến. Tim đập liên hồi như để cảnh báo cậu, bất an, mỗi bất an này lại không đến từ cậu. Jaejoong cảm nhận rất rõ bất an đó là đến từ… bảo bối của mình

_Con ah, con cũng lo lắng cho cậu đúng không? Chúng ta tuyệt đối không để cậu chết, cậu là người thân còn lại của chúng ta, tuyệt đối không để cậu chết được!- Jaejoong vuốt ve bụng mình mà gấp gáp nói, tay vẫn không ngừng bấm số gọi Yunho.

…..

“Reng reng reng”

Tiếng chuông vang lên không ngớt nhưng kẻ trên giường vẫn không muốn tỉnh dậy, cơn say đêm qua khiến Yunho chỉ mờ nhạt nghe tiếng động gì đó cứ vây quanh hắn, đưa tay quơ loạn nhưng lại không chạm được cái gì.

_Ôn quá!

Yunho cầm điện thoại định ném đi, hắn ngừng lại khi nhìn thấy tên Jaejoong nhấp nháy trên màn hình

_ Jaejoong?

“ Yunho ah! Tôi… tôi đang đến núi Sang, Hyunjoong… Hyunjoong muốn tự tử”

_ Jaejoong! Em nói em đang đi đâu?

“Núi… núi Sang”- Jaejoong vội đáp

_Em đi với ai?

“Haebon… chỉ với Haebon…”

_ Anh biết rồi, bảo Haebon chạy chậm lại, anh đến ngay. Nhớ bảo Haebon chạy chậm lại

Yunho vội vã chạy ra ngoài, không đủ thời gian nữa rồi, không đợi tài xế chạy đến, Yunho trực tiếp nhấn ga và lao ra ngoài.

Shit! Shit! Shit!

………….

Núi Sang đầy gió

Hyunjoong hít một hơi thật sâu, dưới chân anh là vực thẳm nguy hiểm, nó đã nuốt đi biết bao mạng sống rồi. Hyunjoong nhìn đồng hồ, có lẽ Jaejoong sắp đến, mọi chuyện sẽ được giải quyết và anh sẽ tìm lại cuộc sống trước kia của mình

“ Hyunjoong ah!”

_Mẹ, mẹ đã đau khổ vì con rất nhiều phải không?- Hyunjoong dịu dàng nói

“Con nói gì vậy Hyunjoong. Mẹ không hiểu”

_Con biết mẹ và bố vì con mà buồn rất nhiều, mẹ đừng lo, sau ngày hôm nay, con sẽ lại là một Kim Hyunjoong như ngày trước, không đau khổ nữa.

“Thật không Hyunjoong? Con đã hiểu ra rồi sao?”

_Vâng ạ, chỉ một ngày hôm nay thôi, ngày mai con sẽ là Hyunjoong của mẹ

“ Uh! Vậy… để mẹ nấu món ngon nào đó chờ con về nhé”

_Con thích ăn thịt hầm…

“Được được! mẹ sẽ nấu thật ngon cho con”

Hyunjoong mỉm cười khi nghe tiếng mẹ mình nức nở vì vui sướng. Hít sâu một hơi nữa, Jaejoong có lẽ đã đến rồi

_ Hyunjoong!

Hyunjoong quay người khi tiếng gọi quen thuộc vang lên phía sau mình, như anh dự đoán, Jaejoong đã có mặt

_Cậu tới rồi sao?- anh bình thản nhìn Jaejoong

_ Hyunjoong! Anh đừng suy nghĩ dại dột, anh không đáng phải bị như thế này, cuộc sống anh vẫn còn rất đẹp mà!- Jaejoong ôm lấy bụng mình, cậu mệt và đau quá, tim lại đập loạn liên hồi vì bất an nhưng cậu vẫn cố gắng bước về phía Hyunjoong- tại sao anh lại đến đây, về với em, được không?

_ Jaejoong ah! Tôi đã rất đau khổ, cậu biết không?

_Em biết, em biết mà!

_Cậu không biết!- Hyunjoong lắc đầu- CẬU MỘT CHÚT CŨNG KHÔNG BIẾT, NẾU CẬU BIẾT, TẠI SAO CẬU VẪN LÀM NHƯ THẾ VỚI TÔI? TÔI CÓ TỘI GÌ VỚI CẬU SAO? TẠI SAO LẠI ĐỐI XỬ VỚI TÔI NHƯ VẬY? HẢ!

Hyunjoong kích động hét lớn, anh tưởng mình có thể kiềm chế rất tốt cảm xúc nhưng khi đối diện với Jaejoong, anh lại không thể giữ cái vẻ điềm tĩnh ấy lâu thêm giây phút nào nữa, anh hét lớn, nói cho cậu biết anh đã sống như thế nào khi cậu đột ngột rời bỏ anh. Để anh sống như một kẻ không mục đích, để anh trở thành cái xác không hồn, rách bươm về tâm hồn cả thể xác.

_ Hyunjoong ah! Không phải…. không phải em muốn như vậy, em xin anh, đừng như vậy nữa. không phải em muốn đâu mà!- Jaejoong không kiềm chế được mà khóc ngất, cảnh tượng này quen thuộc đến ám ảnh, khi mẹ của cậu cũng như thế mà chết đi trước mặt cậu.

_VẬY LÀ VÌ CÁI GÌ? TÔI MUỐN BIẾT, TÔI MUỐN BIẾT TẤT CẢ!- Hyunjoong gào lên bất mãn, anh vô tình lùi ra sau, mỗi bước lùi của anh khiến tim Jaejoong lại rơi đi một nhịp. Bên canh là Haebin đang dìu cậu cũng cảm thấy bất an

_Cậu hai, đừng đi tới nữa, nguy hiểm lắm!

_ Hyunjoong! HYUNJOONG!

Jaejoong hốt hoảng chạy nhanh về phía Hyunjoong khi anh bất ngờ trượt chân, tay cậu vừa đúng lức nắm lấy tay anh, cơ thể ngã mạnh xuống đất khiến cơ thể đau đớn không ngớt, bụng Jaejoong lại một lần nữa quặng thắt khiến cậu hét lớn vì không thể chịu nổi!

_ Jaejoong?- Hyunjoong ngạc nhiên nhìn Jaejoong đang tái xanh mà vẫn nắm lấy tay anh thật chặt, bàn tay này anh đã từng trân trọng biết bao nhiêu nay lại nắm lấy sinh mệnh của anh, giành giật anh khỏi lưỡi hái của tử thần

_Nắm lấy tay em! Nắm thật chặt, em sẽ đưa anh lên, đừng lo lắng, em không để anh chết, tuyệt đối không để anh chết!

_Cậu hai! Cậu hai!

Haebon hoảng loạn chạy nhanh về phía Jaejoong nhưng bất ngờ! hai tay gã đều bị chế ngự!

_Ha ha ha ha! Cuối cùng ta cũng gặp nhau rồi, chào cậu, Kim Jaejoong!

_Lee…. Lee So Man!

End chao 65

[Long fic] BECAREFUL! (C64)

Chap 64

_ Yunho, anh thật sự cho người theo dõi em?- Jaejoong không tin mà nhìn Yunho- anh không tin tưởng em sao?

_ Vậy thì tại sao em lại lén anh đi đến đó?- Yunho không giải thích, hắn điềm tĩnh bước về phía Jaejoong, cậu đang sốc, hắn cần phải bên cạnh phòng trường hợp cậu không thể đứng lâu được- anh đã hỏi em rất nhiều lần nhưng em không hề nói cho anh biết.

_Em không nói không có nghĩa là em lén anh làm chuyện có lỗi với anh, em chỉ là muốn nhìn em trai em, Hyunjoong là em trai em mà, anh biết rất rõ điều đó

_Nhưng anh là một người đàn ông đã có vợ Jaejoong ah, nếu là em, em có chấp nhận anh lén em gặp một người khác, giấu em không?- Yunho tức giận nói- anh không cấm em làm bất cứ cái gì, không hạn chế em gặp ai nhưng không có nghĩa anh chấp nhận tất cả những người em đã gặp. Anh yêu em nên anh ghen tỵ em biết không? Kim Hyunjoong không những là em của em, nó cũng là người tình của em không phải sao? Trước khi đến với anh, em và nó đã là một cặp. Để cho vợ mình gặp lại người yêu cũ, anh dễ chịu lắm sao?

_Anh nghĩ gì vậy, em đã lấy anh rồi, sắp có con với anh rồi, VẬY MÀ ANH VẪN NGHĨ EM CÒN NHỚ ĐẾN NGƯỜI CŨ, RỐT CUỘC ANH TIN EM ĐƯỢC BAO NHIÊU? ANH THEO DÕI EM HAI THÁNG, TRƯỚC ĐÓ ANH CÓ KHÔNG? CUỐI CÙNG EM LÀ VỢ CỦA ANH HAY LÀ CÁI GÌ CỦA ANH?

Jaejoong không thể kiềm chế mà quát lớn, cậu ném mạnh xấp hình trên tay, tô súp cũng theo đó mà rơi xuống vỡ tan tành. Vành mắt cậu đỏ hoe, cậu không phải không nói cho Yunho, chỉ vì cậu biết Yunho rất không vui, cậu biết anh không thích , không muốn ảnh hưởng đến gia đình nhỏ mà khó khăn lắm cậu và hắn mới vung đắp được. Jaejoong sẽ nói cho Yunho biết vào một thời điểm thích hợp. nhưng…. Cậu cảm thấy rất thất vọng, Yunho âm thầm cho người theo dõi cậu, mọi hoạt động của cậu đều nằm trong lòng bàn tay hắn, vậy mà hắn vẫn giả vờ không biết, vui vẻ hỏi cậu đã làm gì, hắn giả vờ để tố cáo sự dối trá của cậu sao? Hắn đang cười nhạo cậu sao?

_ Em chỉ trích anh? Vậy em có nghĩ cho anh không? ANH LÀ CHỒNG CỦA EM, KHÔNG PHẢI LÀ THẰNG ĐÓ, NGƯỜI EM CẦN QUAN TÂM, NGƯỜI EM NÊN YÊU VÀ BÊN CẠNH LÀ ANH, KHÔNG PHẢI LÀ THẰNG ĐÓ. ANH BIẾT NHƯNG ANH ĐÃ LÀM GÌ VỚI NÓ CHƯA? NẾU ANH KHÔNG NGHĨ CHO EM, ANH ĐÃ GIẾT NÓ RỒI. THẰNG ĐÓ LÀM SAO CÓ THỂ SỐNG ĐẾN BÂY GIỜ?

_GIẾT? ANH DÁM GIẾT HYUNJOONG? TÔI CẢNH CÁO ANH, NẾU ANH LÀM ANH ẤY BỊ THƯƠNG, MỘT CHÚT THÔI, TÔI CŨNG KHÔNG THA THỨ CHO ANH. ANH LÀ CHỒNG TÔI, NHƯNG HYUNJOONG LÀ EM TRAI RUỘT CỦA TÔI. LÀ NGƯỜI THÂN DUY NHẤT CỦA TÔI.

_EM THÁCH TÔI? EM VẬY MÀ DÁM THÁCH THỨC TÔI? JAEJOONG, TÔI CHÌU EM QUÁ NÊN EM KHÔNG XEM TÔI RA GÌ SAO, HẢ?! TÔI NÓI CHO EM BIẾT, TỪ GIỜ, TÔI KHÔNG QUAN TÂM EM ĐI ĐÂU, CHỈ CẦN EM BƯỚC MỘT BƯỚC RA KHỎI CÁI NHÀ NÀY, THẰNG ĐÓ LẬP TỨC BỊ GIẾT. TÔI NÓI ĐƯỢC LÀM ĐƯỢC, ĐỪNG THỬ SỨC CHỊU ĐỰNG CỦA TÔI!

_Anh….anh…..

Jaejoong sốc, cậu chưa bao giờ nhìn thấy một Yunho tàn bạo như vậy, ngay cả trong lời nói cũng đã mang một hơi thở chết chóc đáng sợ, có phải đây chính là bản chất thật của Yunho? Jaejoong sợ hãi, cuối cùng cậu hiểu hắn được bao nhiêu? Cậu nhìn thấy con người của hắn được bao nhiêu? Từ khi gia nhập Rồng Đen đến khi làm vợ hắn, Jaejoong chỉ nhìn thấy những mảng ghép nối của tính cách hắn, nhưng suy cho cùng hắn vẫn là một người ân cần và yêu hết mình. Cho đến hôm nay, Jaejoong không còn chắc chắn nữa, cậu sợ hãi lùi về phía sau, cậu không dám tiếp cận Yunho, hắn trở nên đáng sợ tự bao giờ?

Nhìn Jaejoong sợ hãi lùi về sau, Yunho không tiến đến, cũng không tìm cách an ủi, dỗ ngọt cậu. Là Jaejoong có lỗi với hắn trước, là cậu lừa dối hắn trước, chẳng phải hắn rất rộng lượng mà để yên cho Hyunjoong sao? Yunho không phải không tin Jaejoong, hắn đơn giản chỉ muốn biết cậu đang làm gì, hắn chỉ là lo lắng cho cậu thôi mà, tại sao cậu lại hiểu theo hướng tiêu cực như vậy? tại sao lại thách thức khả năng nhẫn nhịn của hắn như vậy chứ?

Ngất!

Jaejoong không chịu nổi sức ép vô hình mà Yunho mang lại, cậu sụp xuống như một con rối đứt dây. Ôm lấy cậu là Yunho, bế bổng cậu bằng đôi tay vững chãi là Yunho, lo lắng cho cậu cũng là Yunho nhưng cậu không hay biết được, những khi hắn quan tâm, những lúc hắn dịu dàng lo lắng, cậu đều không biết được.

Jaejoong ah, anh không muốn em sợ anh, anh chỉ muốn cả nhà chúng ta luôn vui vẻ, em không hiểu sao Jaejoong? Em làm anh đau lòng như vậy, em không biết sao Jaejoong?

………….

Một tuần sau

_ Hyunjoong không sao chứ?

_Cậu ấy vẫn ổn ạ, tôi không thấy ai tìm cậu ấy gây sự cả

_Uh, vậy thì tốt.

Jaejoong thở dài, cậu không được đi ra ngoài một tuần rồi, từ ngày hôm đó, quan hệ giữa cậu và Yunho luôn trong tình trạng căng thẳng. Jaejoong không phải không muốn cải thiện tình cảm của cả hai nhưng Yunho lại không có ý muốn như thế. Jaejoong đã suy nghĩ rất nhiều, cậu đã không quan tâm đến cảm xúc của Yunho từ khi gặp lại Hyunjoong nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không yêu hắn nữa. Tại sao Yunho lại nghĩ cậu như một kẻ lẳng lơ, một kẻ luôn tơ tưởng đến người khác khi vẫn còn đang chung sống với chồng mình. Cậu không thể ra ngoài nên chỉ biết tình hình của Hyunjoong qua lời của Haebon, nơi đây, tất cả đều sợ hãi Yunho, chỉ còn Haebon là cố gắng giúp cậu giữ gì sợi dây mong manh giữa anh và cậu, cậu mang ơn Haebon và cũng lo lắng cho gã, nếu Yunho biết….

_A!…

_Cậu hai, cậu sao vậy?- Haebon lo lắng đỡ lấy Jaejoong khi cậu sắp quỵ xuống sàn

_Bụng tôi đau quá, dạo gần đây tôi hay bị như vậy- Jaejoong mím môi, tay cậu nắm chặt lấy vai Haebon như một điểm tựa cho mình, những lúc như thế này, cậu thật nhớ đến Yunho, khi trước, người đỡ lấy cậu luôn là hắn.

_Để tôi gọi bác sĩ

_Không cần đâu, chỉ là em bé đạp quấy thôi, sau tháng này nữa là tôi sinh rồi, bác sĩ nói càng gần ngày sinh thì bụng sẽ đau như thế này.

_Vậy cậu đừng đi đâu nữa, nghỉ ngơi trong phòng đi, ngồi hoặc nằm chứ đừng đứng nữa, nếu khi cậu đứng mà anh hai không có, tôi hay ai đó cũng không có thì sao, chúng tôi gánh không nổi trách nhiệm này đâu cậu hai- Haebon lo lắng nói

_ Tôi biết rồi, ah… anh đưa tôi về phòng với.

Jaejoong dùng sức nắm lấy vai Haebon khiến gã bất giác rên nhẹ, ngạc nhiên, Jaejoong nhìn Haebon bằng đôi mắt nghi hoặc

_Vai anh bị thương?- cậu hỏi

_A! chỉ là không cẩn thận thôi- Haebon né tránh ánh mắt của Jaejoong

_Bị thương nhẹ? Nhẹ sao máu lại thấm ra tới áo vest? Anh Haebon, nói tôi nghe, có chuyện gì? Ai làm anh như vậy?

_Tôi… tôi thật sự chỉ không cẩn thận nên bị thương thôi!- Haebon vẫn né tránh câu hỏi của cậu

_Anh Haebon, tôi xem anh như anh trai của tôi, rất tin tưởng anh, tôi mong anh cũng như vậy, làm ơn nói tôi biết, sao anh lại bị thương? Chuyện gì đã xảy ra.

Haebon mím môi, gã thật không muốn nói cho Jaejoong biết chuyện gì đã xảy ra, nói ra chỉ khiến cậu lo lắng thêm nhưng dù tránh né như thế nào thì Jaejoong vẫn tiếp tục gặp hỏi. Đến khi vành mắt cậu đã hồng lên, gã lại bối rối kể lại mọi chuyện cho cậu biết.

Haebon thật sự rất không hiểu vì sao Jaejoong lại lo lắng cho một kẻ yếu ớt như Hyunjoong, gã không thể tìm hiểu sâu nhưng qua cách cậu nhìn, qua sự lo lắng của cậu thì người đàn ông tên Kim Hyunjoong đó có sức ảnh hưởng không nhỏ đối với cậu. Ngay cả anh hai Jung Yunho cũng vì người đó mà bận tâm không ít nên gã không dám qua loa với anh. Mỗi ngày, Haebon  đều đặn đến quán café đúng giờ để nhìn người đó một chút, xem xét anh có ổn không rồi trở về nói cho Jaejoong biết. Đến hôm nay, khi gã chuẩn bị ra về thì một toáng người hùng hổ tiến vào, chúng hung hăng đập phá, nhổ nước bọt và gọi cái tên mà Jaejoong muốn gã chiếu cố- Kim Hyunjoong.

—–Flashback—–

_ Hyunjoong! Kim Hyunjoong là thằng nào? Mẹ kiếp, đứng lên cho tao coi coi!

_Xin lỗi, mấy anh không được đập phá ở đây, nếu không tôi gọi cảnh á!

Người phục vụ bị nhất lên cao và ném như một bao gạo rách nát trước khi hoàn thành câu nói của mình, tiếng la hét vang lên trong quán và đoàn người vội vã chạy trốn khỏi những tên côn đồ đáng sợ đang đập phá bên trong. Haebon lo lắng nhìn Hyunjoong vẫn đang ngạc nhiên nhìn đám người tiến về phía mình. Anh không biết điều cơ bản nhất để tự bảo vệ mình là chạy trốn.

_Này này này, các người là ai, sao lại vào quán của tôi đập phá thế hả? tôi đã gọi cảnh sát rồi, mau cút đi!

_Con mụ này, không muốn chết thì tránh qua một bên, bọn tao không có thời gian với mày

Theo câu nói là cái tát nảy lửa khiến bà chủ quán té sụp xuống sàn, gã không bỏ qua mà ném cái ghế lên người bà khiến bà ngất ngay sau đó.

_Mày là Kim Hyunjoong?_ gã cao ta nhổ nước bọt, hung hãn nhìn Hyunjoong

_Bọn mày là ai? Tìm tao làm gì?

Gương mặt Hyunjoong tái xanh nhưng anh vẫn không bỏ chạy, không phải anh can đảm mà vì bọn côn đồ đã vây lấy anh, không có anh cơ hội để trốn thoát.

_Mẹ kiếp, tao nói cho mày biết, không được gặp chị hai của tụi tao nữa, lần này là tao đến cảnh cáo mày, lần sau là tao đem quan tài đến để cho mày biết không hả?

_Chị hai? Tao không biết chị hai nào của tụi mày cả!- Hyunjoong bình tĩnh đáp

_ Hừ tao chẳng thèm đôi co với mày- gã nhìn đàn em mình- tụi bây, tẩn cho nó một trận đi, nhớ! Đừng để nó chết, không là không xong với anh hai đâu.

Haebon giật mình, anh hai? Là anh hai Yunho sao? Gã lo lắng nhìn về phía Hyunjoong, nếu cứ thế để anh ở lại, nhất định anh sẽ bị đám này giết chết, thể lực của anh làm sao có thể chống chọi lại trận đánh của những kẻ say máu này.

“Soạt”

Nấm đấm vung về phía mặt Hyunjoong bị giữ lại, gã cao lớn ngạc nhiên nhìn về phía kẻ đã chặn hắn

_Thằng khốn, mày không biết chữ chết viết thế nào sao? Tụi bây, ĐẬP NÓ!

Haebon tránh né cú đấm trời giáng trước khi đáp lại bằng cú đá chéo hiểm hóc, gã cố tiếp cận Hyunjoong và đẩy anh ra khỏi vòng chiến. Những tên háo chiến đó vẫn không quên nhiệm vụ mà liên tục tấn công anh, ẩu đả diễn ra căng thẳng, Haebon chật vật bảo vệ Hyunjoong mà bị thương rất nhiều, gã đôi khi nghĩ rằng có lẽ mình sẽ chết nhưng chỉ vì câu nói tin tưởng của Jaejoong, chỉ vì nghĩ đến gia đình nhỏ của mình mà gã lại lao vào như một coi sói dữ, ngoại trừ bảo vệ Hyunjoong, gã cũng bảo vệ gương mặt của mình, không thể để Jaejoong biết gã đã đánh nhau

_CHẠY ĐI!- Haebon hét lớn- CHẠY NHANH LÊN!

_CHẠY?

Haebon hoảng hốt nhìn con dao sáng loáng vung lên nhắm thẳng vào đầu Hyunjoong, không kịp suy nghĩ, gã lao đến, con dao ghim chặt vào vai, máu ướt đãm ra áo

_CHẠY NHANH LÊN!

——End flashback——

“CHOANG!”

_JUNG YUNHO! ANH DÁM CHO NGƯỜI ĐÁNH HYUNJOONG?

Yunho không hiểu nhìn Jaejoong đang giận dữ đi vào phòng mình, nhìn gương mặt cậu đỏ bừng, hắn thật sự lo lắng mà đến gần nhưng khi chỉ còn vài bước chân, Jaejoong đã hung hăng đẩy hắn ra

_CẢ TUẦN NAY TÔI ĐÃ Ở NHÀ, VẬY MÀ ANH VẪN CHO NGƯỜI TẤN CÔNG HYUNJOONG? TÔI NÓI BAO NHIÊU LẦN ANH MỚI HIỂU, HYUNJOONG LÀ EM TRAI RUỘT CỦA TÔI, LÀ EM TRAI RUỘT, LÀ EM VỢ CỦA ANH ĐÓ.

_Em nói gì anh không hiểu, anh không cho ai kiếm Hyunjoong cả, em ở đây, anh không có lý do nào để làm vậy- Yunho bình tĩnh giải thích- em bình tĩnh đi, anh thật sự không có làm gì.

_Bình tĩnh? Anh nói tôi bình tĩnh? Em của tôi bị đàn em của anh đánh suýt chết, vậy mà anh kêu tôi bình tĩnh? Jung Yunho, tôi nói cho anh biết, nếu anh dám đụng tới em trai tôi một lần nữa, tôi liều mạng với anh.

_Liều mạng?- Yunho nhếch môi- em liều mạng bằng cách nào? Phá cái thai? Tự sát? Em giết đi, giết đứa con mà em liều mạng để có đi, nó vẫn còn trong bụng em, chỉ mới tám tháng hơn thôi, em giết nó còn kịp đó, hay em tự sát? Cả em cả con đều chết để trả thù anh sao? Anh không có làm gì với thằng đó, anh là một thằng biết giữ chữ tín, anh không làm cái gì cả.

_ Giữ chữ tín?- Jaejoong mỉa mai nói- tôi còn lạ gì anh hả Yunho? Cái cách của anh tàn độc hơn bất cứ ai, anh nghĩ tôi mới biết anh sao? Tôi theo anh hơn một năm rồi, đủ hiểu chữ tín của anh viết như thế nào rồi. chữ tín của anh là có lợi cho anh, đơn giản chỉ có thế thôi.

_Em nghĩ như vậy?- Yunho thất vọng nhìn Jaejoong- anh nghĩ em hiểu anh nhất nhưng xem ra anh nghĩ sai rồi. Em nói anh cho người giết thằng đó, thì sao chứ? Nếu anh có thì sao chứ? Nó làm cho cái gia đình này tan nát hết rồi, anh giết nó cũng có gì sai chứ?

_Anh…. Anh còn nói được như vậy?

Mồ hôi Jaejoong đầm đìa, cơn đau lại kéo đến, bé con trong bụng không ngừng quẫy đạp khiến chân cậu run rẩy không đứng vững, Yunho tiến đến, cậu lại dùng sức đẩy hắn ra, cậu cảm thấy sợ hãi quá, con người trước mặt mình là ai, có còn là Jung Yunho luôn dịu dàng với cậu hay không?

_ Jaejoong! JAEJOONG AH!

End chap 64

[Long fic] BECAREFUL! (C63)

Chap 63

_Khụ khụ khụ.

_ Jaejoong ah, hay là hôm nay ở nhà đi, em bị cảm rồi, lại không thể uống thuốc được, cứ đi ra ngoài như thế này anh không yên tâm – Yunho vuốt nhẹ lưng Jaejoong để cậu khá hơn sau cơn ho, Jaejoong bị cảm rồi, bác sĩ lại không cho phép uống thuốc để đảm bảo sức khỏe cho thai nhi. Hắn chỉ có thể cho người nấu một ít cháo hành để giải cảm cho cậu.

_Em không sao, ở nhà tù túng quá, em không thích, em chỉ đến quán café ngồi đọc sách thôi ah, tí em về thôi – Jaejoong khước từ yêu cầu của Yunho, cậu biết cơ thể đang rất không ổn, cổ họng bỏng rát, cảm giác buồn nôn lại liên tục kéo đến khiến cậu không thể chịu nổi, nhưng…cậu vẫn muốn nhìn thấy Hyunjoong, xem anh như thế nào, xem anh còn tự làm đau mình không? Thêm

[Long fic] BECAREFUL! (C62)

Chap 62

_ Ông muốn tôi làm gì?

“Rất đơn giản thôi, chỉ cần cậu làm những việc cậu vẫn thường làm, mọi việc khác cứ để cho tôi.”

Gác máy, Hyunjoong không biết bản thân mình đang muốn gì và đang làm gì, anh muốn tránh xa Jaejoong để không còn phải mệt mỏi khi nghĩ về cậu nhưng anh lại muốn cậu biết vì cậu mà anh đã khổ sở như thế nào. Tình yêu đơn thuần của anh bị cậu vô tâm phá nát thì còn cái gì anh không thể làm để cậu biết những gì cậu đã để lại cho anh.

Hyunjoong không tò mò về người đàn ông lạ liên lạc với anh gần hai tháng nay, lão biết tất cả về anh và Jaejoong, biết anh đã phải chịu đựng như thế nào, biết cậu đã hạnh phúc nhiều như thế nào. Ai cũng có mục đích của mình, lão, anh, cả hai đều như nhau, đều muốn kẻ đã hại mình phải đau khổ.

“Cốc cốc cốc.”

Thêm

Previous Older Entries

♥♥♥

Tôi có thể khắc khe với cả thiên hạ, ngoại trừ em

Tôi cũng có thể dễ dàng với cả thiên hạ, ngoại trừ
em

Tôi có thể vô tình với cả thiên hạ, ngoại trừ em

Tôi vẫn có thể hữu tình với cả thiên hạ, ngoại trừ
em.

Bởi vì, thiên hạ này chỉ duy nhất có em khiến tôi
đau đớn, cũng duy nhất có em mang lại hạnh
phúc của cái gọi là tình yêu

Tôi có thể lạnh nhạt với em, hờn dỗi em, thậm
chí khiến em đau lòng

Nhưng....đừng nghĩ rằng tôi không còn yêu em
Vì quá yêu em nên trái tim tôi mới tan nát không
biết ngày lành... nhưng nếu cho tôi chọn lại một lần nữa, tôi vẫn chọn như thế. tôi chọn yêu em

Tôi yêu em, duy nhất chỉ một người!

My Love

Tháng Mười Một 2014
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 6    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930

Join 490 other followers

anh đào trong gió ♥♥♥

  • 534,072 cánh hoa