RỒNG LÀ TÀI SẢN VĨNH VIỄN CỦA DONG BANG SHIN KI

Mới nhất

WEBSITE CỦA YUNYUNJAEJAE AKA RỒNG

Đây là các trang mà Rồng đã tạo ra để dễ 8 và cập nhật, mọi người enjoy nhá. Với lại, mem đừng post fic lên wattpad nha vì tớ cũng có nick trên đó, tớ sẽ post cho mọi người đọc nhá

 http://yunyunjaejae.wordpress.com/

http://www.wattpad.com/user/yunyunjaejae

https://www.facebook.com/ngoc.vuu.50

TA ĐÃ TRỞ LẠI VÀ BẠI HOẠI HƠN XƯA HÁ HÁ HÁ

-RỒNG-

P/s: Tất cả các fic trong mục finished đều đã được chuyển lên thanh menu phía trên, mem chỉ cần click chuột vào từng fic mình muốn xem nhé, nó sẽ dẫn đến mục lục của fic đó luôn. Nhanh, gọn, lẹ~
Nếu mem sử dụng trình opera mini để xem fic trên di động thì bấm vào mục TRÌNH ĐƠN ở phía trên wordpress, các fic sẽ hiện ra để mem chọn lựa nhá.
Have fun babe~

[ Long fic] NGƯỢC GIÓ

Tittle: NGƯỢC GIÓ.
Au: yunyunjaejae aka Rồng.
Disclaimer: DBSK belongs together.
Paring: Yunjae only.
Rating: 15+
Cagetory: thập cẩm chua cay.
Warning: chống chỉ định cho sone và exotic.
Note: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THỨ GÌ ( fic của Rồng luôn như thế, câu nói bất hủ)
Summary:
Tại sao không lựa chọn một con đường bình lặng, tại sao cứ ngược gió mà đi?
………
Tử cấm thành huyền thoại nhiễm đầy máu tươi. Nam tử vắt vẻo trên tấm lưng gầy của ái nhân, mở trừng đôi mắt đầy tơ máu nhưng lại mất đi sức sống vốn có. Cơ thể mềm oặt đung đưa theo từng bước chân của con người nhỏ bé bên dưới mình. Nếu có thể, hắn không muốn ái nhân đi con đường oan nghiệt này. Nếu có thể, hắn tình nguyện từ bỏ mọi thứ, đưa ái nhân về quê cày ruộng, bình bình an an đến tuổi già.
Y là Kim Jaejoong, y là phu nhân tướng quân, y là võ lâm cao thủ, là một trong tứ đại kỳ hiệp, là nhất đại mưu trí nhưng lại không cứu nổi tướng công, không cứu nổi bảy mươi hai mạng người của Kim gia.
Phu quân luôn khuyên y nhịn.
Nhịn.
Nhịn.
NHỊN?
Y không thể nhịn được nữa. Cõng xác phu quân trên lưng, mang theo oán thù của bảy mươi hai mạng người, hôm nay, y sẽ tắm máu tử cấm thành, mang đầu tên hôn quân bái tế toàn gia.
Nhìn y một thân bạch bào bị nhuốm đỏ, vẻ mĩ lệ nghiên nước nghiên thành chẳng những không giảm đi mà tăng thêm vạn phần xinh đẹp. Hắn là Jung Yunho, là thiên tử chí tôn, là văn võ tài hoa, là con của thần, là vạn nhân khó cầu vậy mà không chiếm nổi trái tim của ái nhân. Là hắn gặp y quá muộn, là hắn dùng sai phương cách hay là y quá chung tình? Hắn chỉ muốn người kia song hành cùng hắn, mỉm cười với hắn, đặt trọn niềm tin vào hắn.
Người kia… đang đến với hắn, không sao, dù trên lưng y vẫn là kẻ y gọi phu quân, dù ánh mắt y hung tàn nhìn hắn, không sao, ngày hôm nay giải quyết hết một lần đi.
_ HỘ GIÁ! BẢO VỆ HOÀNG THƯỢNG!
Lớp lớp quan quân vây quanh Jaejoong, giáo gươm sắt bén đồng loạt hướng về phía y, ha! Y một đời cùng phu quân chinh chiến, trước đó lại vang danh võ lâm, số binh lính này không thể giết nổi y, huống chi cẩu hoàng đế vẫn còn cao cao tại thượng nhìn y, y vẫn chưa lấy đầu hắn.
Không nói, vạt áo vung lên, roi bạc như mãnh xà hung hãn lấy mạng người như chớp nhoáng. Thân ảnh tung bay, khing công thượng đẳng, giờ này, y dùng hết sức lực của mình mà chém giết, mà hủy diệt.
_ Hyunjoong, phu quân hãy nhìn đi, ta đến lấy đầu cẩu hoàng đế để bái tế Kim gia chúng ta.
Đầu rơi máu chảy, tứ chi tung tóe, Kim Jaejoong vẫn nhất mực tiến về phía trước cho đến khi thân ảnh vàng rực cao quý kia hiện rõ trong mắt y.
_ Ta chờ đệ đã rất lâu, Jaejoong.- ánh mắt hiền hòa pha lẫn vô vàng sủng ái của Yunho chỉ dành riêng cho Jaejoong nhưng y cả đời này cũng không thể cảm nhận được.
_ Cẩu hoàng đế!
Nghiến răng, roi bạc vút lên như muốn xé tan cơ thể kẻ đối diện ra làm trăm mảnh. Yunho tránh lại tránh, hắn rõ ràng có thể đánh thắng y, rõ ràng có thể giết chết y nhưng tay vung lên đành hạ xuống. Hắn không nỡ, một lần tình cờ nhìn thấy lại là cả đời yêu thương.
_ Đưa cung cho ta!
Trường cung trong tay Lu Han giương lên, dây cung kéo căng hiển hiện tâm tình căm hận của y lúc này. Tại sao người kia luôn chiếm lấy những thứ mà y khao khát, cả tâm hoàng đế, cả linh hồn của người trong khi y dù cố gắng bao nhiêu vẫn là hạt bụi bé nhỏ không ai để mắt. Dứt khoát, đúng! Y đã chuẩn bị lễ vật này cho Kim Jaejoong, sẽ không còn ai chắn đường y nữa, tâm của hoàng đế là của y, không ai có quyền cướp. Nhất là Kim Jaejoong.
*Vút!*
_ JAE!
*PHẬP!*
_ KHÔNG!!!!!!!!
Tiếng hét thê lương của Luhan khiến Jaejoong không tin mà nhìn ngực mình. Xác Hyunjoong từ khi nào nằm phía trước, từ khi nào tên cẩu hoàng đế ôm lấy y, chấp nhận lấy thân mình cản tên bảo vệ y như thế.
*Phụt*
Phun ra ngụm máu tươi, Jaejoong vẫn bàng hoàng nhìn máu đang không ngừng tuôn ra từ cơ thể dần lạnh lẽo, y muốn khụy xuống nhưng lại được đôi tay rắn chắc ôm thật chặt.
_ J..Jae, đừng sợ… ta sẽ… không để đệ….cô đơn…
_ Bỏ ra….
Yunho yêu thương nhìn ái nhân trong lòng, hắn không làm được, lực tên quá mạnh khiến y cũng không thoát khỏi số kiếp. Không sao, dù sao cũng đã có hắn bên cạnh.
_ Nghe lệnh, ta phong… Kim Jaejoong…. làm hoàng hậu, hiệu là Kim Hoa, khi ta và hoàng hậu băng hà, đồng quan đồng quách, chôn cùng một mồ…..
_ NGƯƠI….PHỤT!…
Jaejoong chưa kịp nói, nhưng một sát na mỏng manh đó, y đã kịp nguyền rủa, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không gặp lại cẩu hoàng đế, vĩnh viễn không yêu cẩu hoàng đế.
Nhưng… cũng sát na đó, Jung Yunho đã nguyện, bất kể kiếp kiếp, đến khi nào hắn lại là Jung Yunho, y lại là Kim Jaejoong, hắn sẽ gặp y, hắn sẽ biến ao ước đời này thành sự thật.
Khi đó, hắn sẽ đến sớm một bước, nhất định sẽ đến sớm một bước.

[Longfic] BE CAREFUL! (C59)

Chap 59
_ Khụ khụ khụ!
Tiếng ho dồn dập vang trong con hẻm sâu của Seoul sầm uất. Lee Soman run rẩy áp chế tơ máu đanh rỉ ra từ khóe môi khô nức mà nhìn tấm ảnh duy nhất còn sót lại của mình. Nó gợi cho lão nhớ đến khoảng thời gian huy hoàng trước đây khi mà lão sung sướng trong cuộc sống xa hoa giàu có, quyền lực trong tay, bên cạnh lại có đứa con xuất sắc khiến lão hãnh diện. Nhưng tạo hóa rất trớ trêu, cho dù thời gian tuyệt vời ấy kéo dài mấy mươi năm nhưng nó lại luôn tạo ra cảm giác quá ngắn ngủi mà bất hạnh dù mới đến hôm qua nhưng lại khiến bản thân tưởng rằng nó rất dài.
Lee Soman biết rất rõ, con đường lão đã chọn lựa luôn không bằng phẳng, giàu có hay nghèo khổ, sống hay chết đều cách nhau chỉ một sợi chỉ mỏng manh nhưng lão không cam tâm, không chấp nhận. Vì sao con người đó lại không cùng lão xuống địa ngục. Vì sao hắn luôn có thể vui vẻ đến như vậy, quyền lực đến như vậy.
Trái tim âm ỉ như ngừng đập khi nhớ lại hình ảnh cuối cùng của đứa con trai. Cậu giam lão, căm hận lão nhưng vẫn bất chấp bảo vệ lão. Lần đầu tiên, Lee Soman biết thế nào là tình phụ tử thật sự, khi Kai đẩy lão vào góc khuất chỉ vừa đủ chổ cho một người đã chuẩn bị sẵn từ trước, khi cậu nhìn lão bằng đôi mắt kiên định tuyệt đối, khi cậu nói lời cuối cùng với lão
” Cố gắng sống, đừng chết!”
Và khi những tiếng nổ vang lên, tiếng hò hét chiến thắng, khi lão biết mình đã mất đi đứa con duy nhất.
Bây giờ còn gì? Lee Soman bất lực xòe bàn tay nhăn nhúm run rẩy của mình, lão không còn gì cả, địa vị, vật chất, con cái….những điều lão từng sỡ hữu nay lại chẳng còn gì.
Là Jung Yunho! Là Kim Jaejoong! Là chúng cướp đi của lão, là chúng giết con của lão, là chúng mang bất hạnh đến, là chúng!
Giận dữ nắm chặt nắm tay, lão không tha thứ, cũng không bỏ qua. Lão sẽ làm hai con người đó cũng phải nếm qua tất cả những gì lão đang chịu đựng, ngay cả khi chết, lão cũng không bỏ qua.
……
Ba tháng sau
_ Ông khẳng định nó có kết quả?- Jaejoong khó tin những viên thuốc nhỏ bé này có thể đem lại cho cậu một gia đình trọn vẹn.
_ Chưa ai uống thuốc của tôi mà không có kết quả ah- Yoo Jae Suk bắt chéo chân lên bàn làm việc của mình, gã với tay rút một điếu thuốc lá đưa lên môi, châm lửa rồi rít một hơi thật dài trước khi phả ra từng làn khói trắng lượn lờ trong căn phòng nhỏ hẹp tối tăm.
Jaejoong ngắm nhìn những viên thuốc nhỏ xíu màu vàng nhạt. Đã ba tháng trôi qua từ khi cậu và Yunho trở về sau tuần trăng mật. Dù rằng Yunho vẫn yêu thương cậu như vậy, vẫn luôn vui vẻ như vậy nhưng cậu biết tận sâu trong lòng hắn vẫn còn một tiếng thở dài nặng trĩu. Jaejoong rất rõ ràng, gia đình cậu đang bảo vệ là chưa trọn vẹn, cậu và Yunho có thể sẽ vui vẻ tận hưởng cuộc sống viên mãn như thế này nhưng sâu trong lòng vẫn là hòn đá nhỏ nhọn sâu châm chọc không thôi.
Dù là không thể, Jaejoong cũng muốn thử, dù là khó khăn, cậu cũng muốn bước qua.
Jaejoong đã tìm hiểu rất nhiều nhưng dường như tất cả bệnh viện đều có câu trả lời tựa lời vị bác sĩ nước ngoài đó nói với Yunho, cậu tìm đến các bác sĩ chui, cậu biết những con người tăm tối này sẽ có những cách mà các bệnh viện không bao giờ áp dụng.
Tựa như Yoo Jae Suk- một bác sĩ chui nhưng lại rất có tiếng trong ngành y. Gã long bong, kỳ quặc nhưng thuốc của gã lại hữu hiệu đến bất ngờ. Nhưng đó không phải trường hợp của cậu.
_ Cái này là hàng độc quyền đó nhá, một ngày ba viên sẽ làm cho buồng trứng héo hon của cậu phát triển một chút- gã lại với tay lấy hộp thuốc khác ném lên bàn- còn cái này, mỗi tối trước khi đi ngủ đưa nó vào bên trong cậu cho cổ tử cung và ổ tử cung của cậu mềm dẻo co giãn, nếu không có nó, dù có thai nhưng cái tử cung bé tí xơ cứng của cậu cũng vỡ nát ra.
_ Có tác dụng phụ không?
_ Ha! Cậu tưởng đây là bệnh viện lớn sao? Năm ăn năm thua đi, cái này tôi đảm bảo cậu có con. Cơ mà tác dụng phụ cũng có là gì, cái viên này chỉ lấy đi sắt của cậu, cái này thì rút chút ít canxi của cậu thôi, có tiền mua thuốc thì ngại gì tiền ăn, mua thuốc bổ sung sắt và canxi bù vô là xong.
_ Hừ!- Jaejoong hừ lạnh ném cho Yoo Jae Suk cọc tiền dày trước khi đem thuốc bỏ vào áo khoát.
_ Cha cha cha, trúng số rồi- mắt Yoo Jae Suk phát sáng khi nhìn thấy cọc tiền trên bàn, gã vội liếm ngón tay đếm những tờ mới cáu vừa rút ra nhưng cũng không quên nhắc nhở người sắp bước ra khỏi cửa- khi cậu cảm thấy ổ bụng bắt đầu nóng lên, khi đó là thuốc đã phát huy tác dụng, cứ việc kêu tình nhân “cày cấy” nhiệt tình vào, thể nào cũng có thai há há há.
Tiếng đóng cửa thô bạo vang lên nhưng một chút cũng không khiến kẻ đang sung sướng đếm tiền mảy may chú ý.
………
_ Khụ khụ khụ!
Gập người nôn khan khi cơ thể tiếp tục bài xích những phản ứng kỳ lạ mà thuốc mang lại. Jaejoong đã bí mật uống nó hơn hai tháng nhưng cho đến bây giờ, ngoài việc cơ thể khó chịu hao mòn, cậu vẫn chưa cảm thấy cơ thể mình có một chút khác lạ nào.
Là cậu sai hay là thuốc không có tác dụng.
Trược người xuống sàn, Jaejoong cố đuổi theo từng nhịp thở nặng nề đứt quãng của mình. Cơ thể bị rút đi dưỡng chất khiến cậu càng thêm mệt mỏi, dù đã bổ sung rất nhiều sắt và canxi nhưng tất cả vẫn bị rút dần, rút dần.
Đến bao giờ cậu mới có thể cho Yunho một nụ cười hạnh phúc trọn vẹn?
Nghỉ một chút, Jaejoong gượng dậy cơ thể mệt mỏi của mình ra ngoài, cậu không thể khiến Yunho lo lắng về sức khỏe của cậu.
_ Dạo này em kén ăn quá, ốm đi nhiều rồi này.
Mở rộng tay đón lấy vợ mình, Yunho yêu thương hôn lên đôi môi nhạt màu của cậu. Jaejoong hai tháng nay đã gầy đi rất nhiều, làn da trắng xanh yếu ớt, đôi môi đỏ mọng cũng đã nhạt đi rất nhiều và điều đó khiến hắn rất lo lắng. Hắn muốn cậu béo lên một chút, khỏe hơn một chút.
_ Em giữ eo đó, nếu không sẽ có bụng bia thì sao?- Jaejoong gõ nhẹ lên trán Yunho
_ Bụng bia? Hahaha anh cũng muốn thấy khi em có bụng bia sẽ như thế nào, chắc là ôm vừa tay anh?
Nâng cằm Jaejoong và tặng cho cậu nụ hôn sâu. Đã gần nửa năm trôi qua từ khi cả hai chính thức là vợ chồng, tình yêu của Yunho dành cho cậu vẫn cuồng nhiệt như ngày đầu tiên nhận ra bản thân đã biết yêu. Hắn mê say tận hưởng những ngày tháng êm đềm bên cậu, yêu cậu bằng những nụ hôn cháy bỏng và từng đêm cuồng nhiệt không rời. Jaejoong ngọt ngào như chính cái tên của cậu, càng kúc hắn càng yêu cậu hơn, mê say cậu hơn.
Lật người để Jaejoong nằm lên giường, Yunho hôn mạnh lên đôi môi đã sưng của cậu rồi trượt dài xuống chiếc cổ thanh mảnh mà mềm mại, làn da trơn bóng cuốn hút môi hắn không rời. Mỗi lần yêu cậu, hắn lại nhận ra làn da này càng lúc càng mềm mại, lối vào càng lúc càng thít chặt nhưng mượt mà. Cậu giết hắn bằng những tiếng thở vội đầy quyến rũ. Yunho không hiểu được, là hắn quá yêu Jaejoong mà đòi hỏi hay cậu càng lúc càng quyến rũ mà kích thích hắn.
Jaejoong rất mệt, cậu ngay cả thở cũng rất khó khăn nhưng cậu lại không muốn từ chối những nụ hôn ướt át của Yunho trên cơ thể mình. Hắn cuồng dã chiếm lấy ngực cậu, đòi cậu hiến dâng cho hắn tất cả nhiệt tình, cậu không muốn từ chối bàn tay thô ráp đang vuốt ve cậu nhỏ của mình. Chỉ cần là Yunho, cậu không muốn từ chối bất cứ điều gì từ hắn.
Hôn lên vật nhỏ xinh đẹp của Jaejoong, dù đã làm rất nhiều lần nhưng cậu vẫn mang màu ngô nghê như vậy. Vật nhỏ hồng nhuận run rẩy trong khoang miệng Yunho, tận tình hưởng thụ từng đợt mút mát thô bạo của hắn mà bắn ra từng giọt trắng đục ngọt ngào.
Yunho thỏa mãn nhìn Jaejoong thở gấp sau cao trào, hắn chuyển môi hôn lên lối vào xinh đẹp của cậu. Màu hồng quyến rũ kích thích hắn không thôi, khi hôn lại mềm mại đáng yêu như thế. Yunho cắn lên từng nếp uốn ngại ngùng khiến lối vào không ngừng hé ra hợp lại như mời gọi, như thôi thúc hắn mau chóng tiến vào, yêu thương mà chiếm đoạt tất cả của cậu.
_ Em càng lúc cành mềm mại Jae ah.
Jaejoong thở gấp nhìn dương vật quá lớn của Yunho từng chút biến mất bên trong mình. Lối vào bị kéo căng đến không tưởng như vẫn mềm mại mà ôm lấy hắn thật chặt chẽ. Cậu vẫn thít chặt như thế nhưng lại rất co dãn, rất đáng yêu mà tiếp nhận hắn. Chỉ có Yunho mới biết cơ thể cậu thay đổi kỳ lạ như thế. Làn da trơn bóng toát lên mùi hương quyến rũ, lối vào vừa chặt vừa mềm ôm lấy hắn khiến hắn phát điên, từng đợt đẩy đưa tăng lên như thủy triều khiến cậu vội vã đuổi theo hơi thở, khoái cảm đánh úp lên mọi giác quan khiến cậu không thể chịu nổi mà bắn ra trong khi Yunho vẫn tiếp tục rong ruổi bên trong cậu.
Nóng quá! Nóng quá!
Jaejoong mờ mịt ôm lấy Yunho khi cơ thể nóng lên vì khoái cảm, đôi chân thon dài ôm lấy Yunho như cổ vũ hắn mạnh mẽ hơn.
Nóng quá! Nóng quá!
_AAAAAAAA!
Jaejoong cong người tiếp nhận trọn vẹn tinh hoa của Yunho vào nơi sâu nhất, cơ thể mẫn cảm không chịu nổi khoái cảm quá lớn mà run rẩy không thôi. Ổ bụng tiếp nhận tinh hoa nóng ấm của Yunho tựa như muốn cháy, quá nóng, quá mãnh liệt.
_ Hộc hộc….em quá tuyệt… Jae ah….
Jaejoong rên lên khi vật nóng hổi kia một lần nữa kéo căng lối vào của cậu. Mệt quá, cậu thật sự rất mệt.
_ Em mệt quá- Jaejoong thở gấp.
_ Được rồi, anh không ép em- hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của Jaejoong, Yunho dù vẫn rất phấn chấn nhưng sức khỏe của cậu là quan trọng nhất, hắn nhích người muốn rút ra nhưng Jaejoong lại ôm chặt lấy
_ Một….một lần nữa thôi.
_ Nhưng em…
_ Em muốn một lần nữa…
Jaejoong không muốn Yunho mất hứng, cậu muốn chiều hắn một lần nữa.
Và giống như những đêm trước, cậu đã chiều hắn rất nhiều lần…
………
Một tháng sau
_ Ọe!
Sáng sớm, Jaejoong vội vã bị cơn buồn nôn tra tấn, cậu nôn hết tất cả những thứ có trong cơ thể khi lối vào vẫn ẩm ướt tinh dịch đêm qua của Yunho. Jaejoong bậc vòi sen, cậu tẩy sạch vị chua trong cổ họng, làm mát cơ thể nóng hổi và tẩy sạch dư âm của một đêm cuồng nhiệt với Yunho. Đã ba tháng rồi nhưng cậu vẫn không thấy cơ thể có một chút biến chuyển nào. Nhiều lần đến tìm tên bác sĩ kia nhưng đều không gặp. Nếu có khác, có lẽ là mức độ nhiệt tình của Yunho. Hắn luôm muốn ôm cậu, hôn cậu và tặng cho cậu tất cả tinh hoa của mình. Có khi hắn yêu cậu đến tận sáng, có lúc hắn yêu cậu cả một ngày. Chỉ cần nhìn thấy cậu, hắn lại như bị bùa chú mà không ngừng yêu thương cậu.
_ Ọe!
_ Jae! Em sao vậy?
Vội mở cửa phòng tắm khi nghe thấy tiếng nôn nặng nề của Jaejoong, Yunho lo lắng tắt vòi sen, phủ lên cậu chiếc khăn tắm sạch sẽ trước khi bế cậu ra ngoài.
_ Dạo này em càng lúc càng xanh, bây giờ lại ói nữa. Hôm nay anh đưa em đi kiểm tra sức khỏe- lau người cho Jaejoong, Yunho lấy cho cậu bộ quần áo tơ tằm thoải mái cho cậu mặc vào
_ Em không sao, dạo này ăn không thấy ngon thôi
_ Không sao cũng phải đi kiểm tra, em như thế này anh lo lắm.
Yunho nghiêm túc nhìn Jaejoong, cậu đã có triệu chứng như vậy đã hơn hai tuần, dù đã khuyên cậu đi kiểm tra nhưng cậu luôn không chịu, lần này hắn không chiều cậu nữa. Hắn thật sự rất lo lắng.
…………
Seoul hospital
_ Vợ tôi không sao chứ?
Đưa Jaejoong đến bệnh viện kiểm tra toàn bộ, Yunho nhíu mày nhìn vẻ mặt kỳ lạ của bác sĩ. Jaejoong làm sao? Tại sao bác sĩ lại mang vẻ mặt như vậy?
_ À, cậu Jung bị thiếu sắt và canxi rất trầm trọng- vị bác sĩ nâng gọng kính, nghiêm túc nhìn vào kết quả kiểm tra của Jaejoong- và nguyên nhân này là do thai nhi đang rút đi chất dinh dưỡng của cậu ấy.
_ Thai nhi?- cả Yunho và Jaejoong đều ngạc nhiên mà đồng thanh.
_ Chúc mừng hai vị, anh Jung, vợ anh đã có thai và em bé đã được hai tuần tuổi.
_ Thật không?- Jaejoong kích động đáp- có thật tôi có thai?
_ Đúng vậy! Tử cung của cậu tuy nhỏ nhưng lại rất co dãn mềm dẻo, hoàn toàn có thể nuôi thai.
_ Thật sao?- Yunho vẫn không nghĩ rằng điều hắn đang nghe là sự thật.
_ Tuy nhiên, cậu Jung đây dường như đang dùng một loại thuốc có chứa rất nhiều độc tố bị cấm, nó làm chất sắt, canxi và các chất khác trong cơ thể cậu bị tiêu hủy mạnh. Tôi khuyên cậu Jung không nên tiếp tục sử dụng nữa, nó sẽ rất có hại cho cả hai.
_ Yunho! Chúng ta có con rồi, cuối cùng chúng ta cũng có con rồi.
Jaejoong chìm đắm trong hạnh phúc tuyệt vời của mình mà bỏ ngoài tai những lời bác sĩ. Cậu ôm lấy Yunho, không ngừng reo lên, không ngừng cười rộ.
Cuối cùng, cậu đã làm được, cậu đã làm được rồi.
End chap 59

[Longfic] HỎA HỒ ĐIỆP (C11 PART 2)

Chap 11 part 2
Đây là đâu?
Jaejoong giương đôi mắt mệt mỏi của mình nhìn khắp khu rừng rộng lớn, một ngày một đêm đi suốt, mang trong người nội thương chưa lành, cơ thể không ăn không uống mà kiệt sức cố lê từng bước nặng nề về phía trước nhưng dường như nơi đây quá rộng lớn để thoát thân.
Nhìn lên cao, tán cây rộng lớn che khuất cả bầu trời khiến Jaejoong không phân biệt nổi ngày đêm, lần mò tìm một khúc cây dài chống lấy cơ thể rã rời của mình, cậu muốn thoát khỏi nơi này, cậu muốn nhìn thấy tướng công, cậu muốn được ôm lấy phu quân mạnh mẽ của mình, chỉ cần có Ngài bên cạnh, dù chỉ là một phàm nhân thì cậu cũng tuyệt đối yên tâm, tuyệt đối an toàn.
Nhưng cơ thể mỏi mệt cộng thêm cơn đói khát hành hạ, Jaejoong dù cố gắng nhưng đành bất lực ngã xuống rồi lại gian nan tìm cách đứng lên, cuối cùng, cậu chỉ có thể kiệt sức mà ngất xỉu.
Đâu đó trong bụi rậm um tùm cao quá đầu người, tiếng thở trầm đụt của dã thú nặng nề vang lên, trên cao, phi điểu cất lên từng tiếng thê lương khiến cảnh tượng vốn đã u ám càng thêm cô quạnh mà tuyệt vọng.
Đám cỏ cao dày bị rẽ ra hai bên bởi bàn chân to lớn với những móng vuốt sắc nhọn nguy hiểm, mãnh hổ gầm gừ nhìn con mồi ngã quỵ phía trước mà nước dãi chảy tràn. Nó rất đói, trong rừng đã không còn thức ăn, cái bụng lép kêu gào, đòi nó xông đến cắn xé con mồi bất động nhưng lại ngon lành phía trước, nuốt trọn thịt xương để thõa mãn cơn đói lâu ngày của nó.
Dã thú rống to, thân hình to lớn mà nhanh nhẹn phóng đến Jaejoong, há to cái miệng đầy răng nanh ngoạm lấy cơ thể cậu bắt đầu cắn xé điên cuồng để thỏa cơn đói khát.
* GOÀM!*
* PHỊCH*
Mặt đất chấn động khi cơ thể to lớn của dã thú bị hất văng nhiều trượng, phi điểu hốt hoảng kêu táng loạn, dã thú gầm thét xông đến con mồi một lần nữa.
Vẫn như lần trước, răng nanh sắc nhọn vừa chạm vào da thịt non mềm của Jaejoong, ngay lập tức, ánh sáng vàng nhạt tỏa ra bảo vệ lấy cậu, hất văng dã thú ra xa.
* GRU! GRU! GRU!*
Mãnh hổ giận dữ gầm vang chấn động cả góc rừng, nó điên tiết xông đến hòng cắn xé con mồi nhưng hết lần này đến lần khác bị thứ ánh sáng dịu nhẹ ấy bắn xa hai trượng, dù rất khỏe nhưng cuối cùng, nó đành e ngại đi vòng quanh miếng thịt ngon lành trong thèm khát.

………
Thiên đình
_ Liệt Hỏa! Chư thiên ở đây đã rất nhẫn nhịn ngươi rồi. Đừng quá phận nữa.
Ngọc đế uy nghiêm nhìn thẳng vào chiến thần đang nổi giận. Tuy rằng nương tử mất là việc rất đau thương nhưng thân là một chiến thần cao quý được nhân dân kính ngưỡng thờ phụng, hẳn Liệt Hỏa cần biết khống chế cảm xúc của mình mà nghĩ đến đại cục, nghĩ đến hàng vạn bách tín vô tội đang tin tưởng mình.
Liệt Hỏa không đáp lời, Ngài lúc này rất đau thương, rất thống khổ và cũng rất căm hận. Ngài hận lũ thiên đình vô dụng chỉ biết dựa dẫm vào chín tầng mây này, Ngày hận Hỏa Hồ Điệp tạo ra nghiệt cảnh như hôm nay, hận Hỏa Kỳ Lân không bảo vệ Jaejoong bình an nhưng trên hết, Liệt Hỏa hận chính mình, thần tiên cao quý? Người đời kính ngưỡng? Bách chiến bách thắng? Vậy mà không bảo vệ nổi thê nhi của chính mình, thần tiên cái gì? Chiến thần cái gì?
Tâm tình đau đớn dậy sóng được che đậy bởi vẻ ngoài giận dữ mà nghiêm trang. Liệt Hỏa giộng mạnh trường thương khiến chín tầng mây chấn động, trời đất rung chuyển một phương.
_ Liệt Hỏa!- Ngọc Đế giận dữ nói.
_ Hừ! Ai tách Jaejoong ra khỏi ta?- Liệt Hỏa nghiến răng nhìn chúng tiên đang bối rối.
_ Là Ta!- Ngọc Đế nghiêm khắc nhìn xuống- Liệt Hỏa phu nhân rất tốt bụng, ta có thể chứng minh điều đó. Nhưng bây giờ, người có thể diệt trừ Hỏa Hồ Điệp chỉ có thể là ngươi. Ưu nhược điểm của nó chỉ có ngươi là hiểu rõ nhất, ngươi cần nén bi thương mà lo lắng cho bách tính dưới trần.
_ Ta nghe những câu này đến chán ngấy,Hắc Long cũng vậy, Moon Hae Jun cũng vậy và giờ thì đến Hỏa Hồ Điệp. Lo nghiệp lớn?- Liệt Hỏa ngạo nghễ nhìn Ngọc Đế- Hỏa Hồ Điệp nhất định phải chết nhưng không phải vì bất cứ ai, ta trả thù cho nương tử ta. Còn Ngài!- Liệt Hỏa hướng mũi kiếm về phía Ngọc Đế- Tốt nhất Ngài nên giúp ta tìm kiếm Jaejoong, cứu sống đệ ấy. Nếu không, Hỏa Hồ Điệp chết, sẽ có Liệt Hỏa náo loạn nhân gian, rồi Ngài sẽ nói ai có thể giết ta.
Thân ảnh Liệt Hỏa biến mất nhưng lời nói của Ngài vẫn vang vọng thiên đình. Liệt Hỏa đã phát điên rồi. Thật sự phát điên rồi.
……
Đỉnh tuyết sơn ngàn năm lạnh giá, xuân hạ thu đông đều một màu trắng xóa lạnh lẽo bao trùm. Bên trong đỉnh núi, Băng Kỳ Lân xếp bằng tĩnh tọa, gã tu luyện Hàn Hỏa đã đến thời khắc quan trọng nhất, nếu thành công, đừng nói đến Hỏa Kỳ Lân cao cao kia, ngay cả chủ nhân của nó là Liệt Hỏa cũng chưa chắc là đối thủ.
Bên ngoài, Hỏa Hồ Điệp cũng tĩnh tọa tu luyện. Ả ngưng thần nhập định, sử dụng rất cả năng lượng oán khổ của chính mình hòa lẫn vô số sinh linh thống khổ dưới Hỏa tam muội mà ả đã học được. Ngàn năm vạn năm trôi qua, vạn vật biến đổi khôn lường khiến ả nhất thời chưa thể thích ứng. Trong trí nhớ của Hỏa Hồ Điệp, Hỏa Tam Muội được xưng tán là ngọn lửa mạnh nhất, tàn ác nhất và cũng là ngọn lửa của duy nhất Liệt Hỏa. Nhưng bao nhiêu lâu, Hỏa Tam Muội dần được thay thế bởi Bích Hỏa Tam Muội tàn ác hơn và mạnh mẽ hơn. Cái nóng đốt thiêu cháy linh hồn khiến đối phương vĩnh bất siêu sinh, nỗi thống khổ về thể xác ngay cả thần tiên cũng khó mà chịu đựng.
Nhưng, vạn vật tương sinh tương khắc. Ả sẽ trở thành người duy nhất đối đầu và chiến thắng Liệt Hỏa. Ả muốn Ngài biết rằng trăm sai ngàn sai là Ngài, ả muốn Ngài ăn năn hối hận vì đã vô tình giam cầm ả bốn vạn năm. Ả sẽ lật đổ thiên đình, thiêu rụi nhân gian để thế nhân vạn kiếp biết rằng ai mới là kẻ mạnh nhất trong trời đất, ai mới xứng đáng được ca tụng, được tôn thờ.
Hé miệng, nguyên thần bay nhanh ra khỏi thân xác, lướt qua núi tuyết đến các thôn làng ăn hồn đoạt mạng. Ả cần rất nhiều rất nhiều oán khí, rất nhiều linh khí và rất nhiều tà khí để có thể hợp thành thứ vũ khí tối thượng chiến đấu với Liệt Hỏa.
Cách xa vạn trượng nhưng bên tai ả vẫn rõ ràng tiếng hét thê lương của những linh hồn bạc mệnh.
Sẽ không lâu nữa, nhất định không còn lâu nữa
End chap 11

[Longfic] BE CAREFUL! (C58)

Chap 58
Người ta nói, vết thương dù có sâu đến mức nào, thời gian đều sẽ chữa lành.
Không đúng! Một chút cũng không đúng.
Hyunjoong ngửa đầu phả ra từng vòng khói trắng vào không trung, thời gian không những không thể chữa lành cái gì mà còn lấy đi từ anh rất nhiều thứ. Mái tóc màu nắng tựa như thiên sứ nhường lại cho màu trầm của đêm, đôi mắt lóng lánh như hàm chứa cả thế giới nay lại nhuốm màu u tối. Nụ cười của anh nép sau những tiếng thở dài. Anh, một kẻ tưởng chừng sẽ vui vẻ mãi mãi, sẽ vô tư mãi mãi nay lại mang vẻ phong trần tiều tụy. Anh không còn là chàng trai trong trí nhớ của Jaejoong mà thay vào đó là người đàn ông mệt mỏi. Anh vẫn đi làm, vẫn sống như bao người xung quanh mình, chỉ là tim của anh không thể rộn ràng, không thể có những hồi vội vã vì vui sướng nữa.
Hyunjoong đã từng tìm kiếm, anh cảm nhận thật rõ hơi thở Jaejoong ngay phía sau mình nhưng khi quay lại, anh luôn chậm một bước và đối diện anh luôn là khoảng không không có cậu. Anh đã từng phát điên vì đau khổ, đã từng tự hỏi mình trăm vạn lần, vì đâu tình yêu của anh lại trở nên như thế? Vì đâu anh lại mất tất cả trong một giây như thế.
Ném đi tàn thuốc, Hyunjoong lại đưa lên môi một điếu khác rồi bậc lửa. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng những thứ anh đã từng cho rằng rất có hại này lại an ủi tâm hồn anh nhiều đến thế. Vị cay nồng dồn dập trong cổ họng như chính nước mắt của anh, sự khó chịu dâng lên tim để biết rằng anh còn sống. Mệt mỏi quá! Hyunjoong chỉ có thể hình dung cuộc sống hiện tại của mình như vậy, thật sự rất mệt mỏi.
Nhưng Jaejoong có lẽ sẽ không biết, vĩnh viễn cũng không biết.
Hawaii

_ YA! ĐỪNG NÉM EM!
*ÙM*
Jaejoong rơi tõm xuống dòng nước xanh mát rượi của Hawaii, cậu hét lên đầy phấn khích khi cùng đùa giỡn với Yunho. Đã từ rất rất lâu rồi, Jaejoong quên mất làm sao cậu có thể cười đến vui vẻ như vậy, cười đến xáng lạng như vậy.
_ Ya!
Yunho cười lớn khi bị Jaejoong đẩy ngã xuống nước, vị mặn của nước biển tràn ngập cổ họng nhưng lại len lỏi sự ngọt ngào đến kỳ lạ. Sau hai ngày nghỉ ngơi, Jaejoong đã có thể cùng Yunho vui vẻ trải qua tuần trăng mật của mình.
_ Anh đắp xấu quá!
Jaejoong bĩu môi nhìn đống cát lộn xộn của Yunho, hắn thật không khéo tay, ngay cả lâu đài cát đơn giản như vậy cũng không thể đẹp bằng cậu.
_ Cái này gọi là nghệ thuật, không xấu nha!- dùng bàn tay đầy cát của mình véo lấy mũi Jaejoong, Yunho hài lòng nhìn tác phẩm hỗn độn của mình mà tự hào. Jaejoong không biết hắn không xây lâu đài, hắn chỉ xây cho cậu một ngọn núi nhỏ chắn phía trước lâu đài của cậu. Nếu có sóng lớn, lâu đài nhỏ đó vẫn sẽ được ngọn núi của hắn bảo vệ kỹ càng, cũng như hắn, hắn sẽ là ngọn núi nhỏ của cậu, gồ ghề xấu xí nhưng rất vững chắc, rất an toàn.
” Hai người thật đẹp đôi, có cần tôi chụp hình giúp không?”- người thợ chụp ảnh nước ngoài mỉm cười nhìn đôi vợ chồng trẻ
_ Anh ta nói gì vậy anh?- Jaejoong không hiểu
_ Anh ta hỏi mình có muốn chụp hình không?
_ Chụp! Phải chụp lâu đài của em!
Ôm lấy cổ Yunho, Jaejoong vội làm mặt xấu bên tác phẩm của cả hai. Cậu phải lưu lại sự ngọt ngào hạnh phúc này, để năm năm sau, mười năm sau hai năm mươi năm nữa trôi qua, kỹ niệm này vẫn sẽ theo cả hai, mãi mãi.
Đêm.
Jaejoong lần đầu tiên ngắm nhìn những cô gái Hawaii cuồng nhiệt trong vũ điệu sôi động đặt trưng của vùng biển này. Trước mặt cậu là nến, là hoa, là những điều được gọi là lãng mạn. Đối diện cậu, Yunho vui vẻ đong đưa ly champange đắt tiền mà cùng cậu thưởng thức vũ điệu mê người đó.
_ Em yêu, chúng ta cùng nhảy nào.
Ra hiệu cho nhạc lớn hơn, sôi động hơn, Yunho nắm lấy tay Jaejoong, đưa cậu hòa vào vũ điệu cuồng nhiệt, nhìn những bước nhảy ngây ngô của cậu, hắn cảm nhận rõ ràng cái gọi là yêu thương. Jaejoong đối với hắn là bảo bối quý giá nhất, nụ cười của cậu, tất cả của cậu đều khiến hắn vui vẻ, khiến hắn mạnh mẽ hơn. Con người nhỏ bé này, hắn sẽ dùng đôi tay của mình để ôm cậu, bảo vệ cậu và mang lại những điều tốt đẹp nhất cho cậu.
_ BÀ XÃ, EM VUI KHÔNG?
_ SAO CƠ!
_ EM CÓ VUI KHÔNG?
_ RẤT VUI! RẤT RẤT VUI!- Jaejoong sung sướng hét to
_ ANH YÊU EM!
_ EM CŨNG YÊU ANH, ÔNG XÃ! HAHAHAHA!

…………
“Hai vị thật sự muốn?”
Nắm chặt lấy tay chồng mình Jaejoong không hiểu bác sĩ nói gì mà nhìn sang Yunho, cả hai sau thời gian thật vui vẻ bên nhau liền đến bệnh viện tìm hiểu về việc phẫu thuật để có con
Yunho dịch lại cho Jaejoong hiểu đồng thời gật đầu đáp lại câu hỏi của vị bác sĩ đã từng giúp vợ hắn trên máy bay. Người này tuy còn trẻ nhưng hắn lại có cảm giác tin tưởng tuyệt đối.
” Cậu Jung đã được bệnh viện kiểm tra kỹ toàn bộ. Cơ thể cậu ấy có dấu hiệu đột biến bẩm sinh di truyền nên có cổ tử cung, ổ tử cung nhưng tiếc rằng đó chỉ là một dạng dị tật, tử cung của cậu ấy quá nhỏ, buồng trứng có nhưng không phát triển, hoàn toàn không có khả năng mang thay tự nhiên, khả năng có thay là một phần trăm. Nếu có thì khả năng bị hư rất cao, có thể lên đến 99%.
_ Ông ấy nói gì vậy anh?- Jaejoong bất an nhìn Yunho, tuy không thể hiểu những gì bác sĩ nói nhưng nhìn gương mặt nghiêm túc của ông và biểu hiện mất mát của Yunho, cậu cũng có thể đoán đó là tin không tốt lành.
_ Ông ấy nói em không thể mang thai tự nhiên, nếu có thì gần như chắc chắn sẽ sẩy thai.
_ Vậy…phẫu thuật cấy ghép thì sao?- Jaejoong vội hỏi
” Thế…phẫu thuật cấy ghép thì sao?”- Yunho lặp lại câu hỏi của Jaejoong cho bác sĩ
“Việc phẫu thuật cấy ghép tử cung giả để nam giới có thể sinh con chỉ phổ biến trong mười năm trở lại đây. Nếu phẫu thuật thành công, khả năng có thai là 30% và mức độ sẩy thai là 50%.”
” Không thể đảm bảo 100% sao?”
” Đây là vấn đề rất mới nên chúng tôi chưa thể đảm bảo 100%. Cơ thể nam giới đặc thù là không thể có thai, y học phá vỡ quy luật tự nhiên này tất nhiên không thể nào đáp ứng hoàn hảo được”- ông chậm rãi nói
” Khả năng phẫu thuật thành công là bao nhiêu?”
“Trong mười năm nay, bệnh viện chúng tôi chỉ phẫu thuật thất bại một lần do bệnh nhân giấu việc bản thân có chứng máu khó đông. Còn lại đều rất thành công.”
” Sau phẫu thuật có tác dụng phụ gì đến vợ tôi không?”
“….”
_ Đi thôi Jaejoong, anh không cần có con nữa. Đi thôi.
Nắm chặt tay Jaejoong và đưa cậu ra ngoài, có con mà phải đánh đổi quá nhiều thứ từ Jaejoong, hắn thà không có. Điều hắn muốn chỉ là cậu có thể vui vẻ và khỏe mạnh bên cạnh hắn.
_ Chuyện gì vậy anh? Bác sĩ nói gì?- phản ứng của Yunho khiến Jaejoong lo lắng.
_ Ông ấy nói nếu phẫu thuật cũng chỉ có khả năng 30%, hư là 50% và sau đó em còn bị phản ứng phụ làm ảnh hưởng đến sức khỏe. Nếu như vậy thì anh không cần có con. Anh cần em khỏe mạnh!
Yunho nghiêm túc nói trước khi đưa Jaejoong trở lại khách sạn. Một tuần qua rất nhanh, ngày mai cả hai sẽ về lại Hàn Quốc.
_ Anh thật sự không cần?- Jaejoong nghiên đầu nhìn chồng mình- anh đã từng nói rất nhiều về những đứa con của chúng ta.
_ Điều quan trọng nhất của anh là em, người anh mong bên cạnh nhất cũng là em.
_ Uh! Em cũng vậy.
Ôm lấy tay Yunho, Jaejoong giấu đi phiền muộn mà cười với hắn. Có lẽ tình yêu của cậu chưa thể bằng hắn nhưng trong tim cậu, hắn cũng là người mà cậu muốn bên cạnh nhất, muốn dành cho hắn mọi điều tốt đẹp nhất.
End chap 58

[Longfic] 2040 (C25)

Chap 25

_ BỐ! CON KHÔNG CÓ! CON KHÔNG CÓ MÀ!

_ MÀY… MÀY KHÔNG LÀM TAO TỨC CHẾT MÀY KHÔNG VỪA LÒNG PHẢI KHÔNG?

Ông Kim gầm lên giận dữ khi vừa trông thấy đứa con độc nhất bước vào nhà. Vùng quê y tế đơn sơ, các giường đều được đặt cạnh nhau nên dù rất tức giận ông vẫn muốn giữ thể diện cho con trai mình. Dù bệnh chưa khỏi hẳn nhưng ông Kim vẫn xuất viện về nhà, ngay khi Jaejoong bước vào, ông đã không kiềm nổi mà giáng xuống đứa con bảo bối một bạt tai. Ông thật quá thất vọng, quá giận dữ.

_ MÀY NÓI, VỤ Ở TRƯỜNG LÀ NHƯ THẾ NÀO? THÊM VỤ THẰNG NÀO ĐÓ ĐÁNG TUỔI CHA CHÚ MÀY NỮA. MÀY BIẾT HÔM QUA NGƯỜI TA ĐẾN TẬN NHÀ MẮNG VỐN TAO KHÔNG?

Đọc tiếp »

[Long fic] BE CAREFUL! (C57)

10346630_788554434488197_6278578172829049866_n

Chap 57

Thật hạnh phúc!

Yunho mỉm cười nhìn gương mặt bình thản của Jaejoong bên cạnh mình. Hắn đã mơ về viễn cảnh này từ rất lâu, rất lâu rồi. Hắn có thể chân chính ôm lấy Jaejoong, đường hoàng gọi cậu một tiếng “em ơi” mà ngày xưa bố hắn đã gọi mẹ hắn như thế, có thể nhìn thấy cậu đầu tiên sau khi thức dậy và ôm hôn cậu nói chúc ngủ ngon khi đêm về. Yunho đã từng mơ như thế và cũng đã từng nhiều lần thất vọng khi cánh cửa trong tim Jaejoong vẫn luôn khép lại với hắn.

Vì thế, khi nhìn thấy cậu yên bình trong lòng hắn như thế này, hắn vẫn mơ hồ tựa như bản thân còn đang mơ, một giấc mơ quá ngọt ngào.

Đọc tiếp »

[ Longfic] BE CAREFUL! ( C56)

10352713_1423233747940990_613557342_n

Chap 56

Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, phải chăng đó là tâm trạng của người đã có gia đình?

Jaejoong nhìn bản thân phản chiếu qua chiếc gương lớn trong phòng tắm, hơi nước lượn lờ khiến hình dáng cậu càng thêm mờ ảo. Xòe tay nhìn chiếc nhẫn trơn trên ngón áp út, Jaejoong không tự chủ mà mỉm cười, cuối cùng cậu đã có người cùng đồng hành trong quãng đời thật dài của mình, một người yêu và không bao giờ rời bỏ cậu như lời đã hứa trước mặt Chúa.

Thật sự, bất cứ lời nói hay biểu hiện nào có thể diễn tả hết tâm trạng của cậu lúc này.

Khoác lên người chiếc áo bông trắng thoải mái, cậu mở cửa ra ngoài.

Đọc tiếp »